Ngày hôm sau, tôi dành trọn vẹn cả ngày cùng Giáo sư Yannis Fikas, bắt đầu từ buổi sáng trên đồi Acropolis. Dưới bầu trời xanh trong của Athens, ông dẫn tôi đi như thể đang đưa tôi bước thẳng vào mạch sống sâu thẳm của văn minh Hy Lạp cổ đại. Không dừng ở những thông tin du lịch khô cứng, ông bắt đầu từ tổng thể địa hình, giải thích vì sao Acropolis được chọn làm trung tâm thiêng liêng của thành bang, vì sao mỗi bước chân lên đồi không chỉ là sự dịch chuyển không gian mà còn là sự chuyển dịch tinh thần, từ đời sống thường nhật sang thế giới của thần linh, tư tưởng và triết học. Trên con đường Panathenaic, ông kể về những đoàn rước lễ hội Athena xưa, về âm thanh, màu sắc, hương khói từng bao phủ nơi này, để tôi hình dung Acropolis không chỉ là đá và cột, mà từng là một không gian sống động, tràn đầy niềm tin và chuyển động cộng đồng. Khi dừng trước Propylaea, ông phân tích kiến trúc như một bài học triết học bằng đá, nơi con người được dẫn dắt từng bước, từng nhịp, để chuẩn bị tâm thế trước khi đối diện với cái đẹp và cái thiêng.

Tác giả Võ Thị Như Mai và giáo sư Yannis Fikas tại Acropolis, Athens, Hy Lạp, tháng 9/2025
Trước Parthenon, Giáo sư Yannis Fikas dừng lại rất lâu. Ông chỉ cho tôi thấy những chi tiết tưởng chừng vô hình: độ cong tinh vi của các cột Doric, sự nghiêng nhẹ của trục đứng, những sai lệch có chủ ý nhằm tạo nên cảm giác hoàn mỹ tuyệt đối trong thị giác con người. Ông nói về tỷ lệ, về toán học, về triết lý cân bằng giữa lý trí và cảm xúc, giữa sức mạnh và sự tiết chế, để Parthenon hiện lên không chỉ như một đền thờ Athena mà như một tuyên ngôn thẩm mỹ và trí tuệ của cả một nền văn minh. Ông dẫn tôi sang Erechtheion, nơi những cột Caryatid đứng lặng lẽ nâng đỡ mái đá, kể câu chuyện về Athena và Poseidon, về huyền thoại tranh giành quyền bảo hộ cho Athens, về vẻ nữ tính mềm mại nhưng bền bỉ, như chính tinh thần thành phố này. Ở mỗi điểm dừng, ông đều nhắc đến dấu tích chiến tranh, sự hủy hoại và tái thiết, để tôi hiểu rằng Acropolis không phải một biểu tượng bất biến, mà là một cơ thể lịch sử từng bị thương, từng đau đớn, và vẫn kiên cường tồn tại qua hàng nghìn năm.
Sau buổi sáng dài trên đồi thiêng, tôi tiếp tục thêm hai giờ đồng hồ trong Bảo tàng Acropolis cùng Giáo sư Yannis Fikas. Ông dẫn tôi đi chậm rãi qua từng tầng không gian trưng bày, từ những hiện vật khảo cổ tìm thấy dưới lòng đất, giúp tôi đọc được đời sống thường nhật của người Athens cổ qua đồ gốm, công cụ, dấu vết sinh hoạt giản dị nhưng giàu tư duy thẩm mỹ, đến những tượng đá và phù điêu của Parthenon ở các tầng trên. Trước từng tác phẩm, ông dừng lại thật lâu, phân tích từng động tác nhỏ của hình thể, từng nếp gấp áo, từng ánh nhìn của thần và người, giải thích cách các nghệ nhân cổ đại đã thổi hơi thở con người vào cẩm thạch lạnh lẽo. Trong không gian tràn ngập ánh sáng, nơi Acropolis hiện ra ngoài khung kính như một cuộc đối thoại không ngừng giữa quá khứ và hiện tại, ông nói về những mảnh frieze đang lưu lạc nơi xa, về nỗi đau chia cắt di sản và khát vọng đoàn tụ những gì vốn thuộc về một chỉnh thể văn hóa. Hai giờ trong bảo tàng trôi qua lặng lẽ mà sâu sắc, khép lại một ngày mà tri thức, nghệ thuật và cảm xúc hòa làm một.
Rời Acropolis, tôi đi bộ về Syntagma Square và cảm nhận một nhịp sống khác của Athens. Quảng trường rộng mở với những tòa nhà cổ kính trầm mặc, cột cờ tung bay trong gió, và Tomb of the Unknown Soldier lặng lẽ nhắc nhở rằng lịch sử không chỉ tồn tại trong di tích hay bảo tàng, mà còn được viết bằng sinh mạng con người. Tôi dừng lại, cúi đầu tưởng niệm, cảm giác như đang đứng trên một dòng chảy vô hình của thời gian, nơi quá khứ và hiện tại giao nhau.
Những buổi chiều tiếp theo, Athens mở ra bằng đời sống thường nhật. Tôi cùng Iakovos đi dạo Monastiraki, giữa chợ trời Ifestou náo nhiệt, nơi tiếng rao, mùi đồ da, mùi gia vị hòa quyện trong không khí, nơi graffiti phủ kín những bức tường cũ. Psyri hiện ra ngay sau một góc phố, với âm nhạc đường phố, những quán nhỏ tỏa mùi keftedes và souvlaki nóng hổi. Chúng tôi ngồi xuống, ăn và cười, để cuộc sống trôi qua trong những chi tiết giản dị mà sâu sắc. Tôi nghĩ: cuộc sống, như tản văn, không cần cốt truyện rõ ràng, chỉ cần những khoảnh khắc đủ thật để tự kể câu chuyện của mình.
Một buổi chiều khác, tôi leo Lycabettus Hill, từng bước chậm rãi để nhịp thở hòa cùng gió và nắng. Khi lên tới đỉnh, Athens trải dài dưới chân, ánh hoàng hôn phủ lên những mái nhà đỏ và mái vòm cổ kính, vừa hùng vĩ vừa dịu dàng. Tôi ngồi đó rất lâu, lắng nghe tiếng gió, tiếng xe cộ nhỏ dần, và cảm nhận mình đang đứng giữa lịch sử, nghệ thuật và đời sống thường nhật cùng một lúc.
Delphi, nơi tôi tiếp tục được Giáo sư Yannis Fikas hướng dẫn, mở ra một chiều kích khác của trải nghiệm. Đi qua Đền Apollo, nghe những giải thích về triết lý và lời tiên tri từng vang vọng nơi đây, tôi có cảm giác như bước vào một thế giới nơi quá khứ vẫn đang sống. Ngày trước đó, tôi cùng Iakovos đi bộ quanh khu vực, cảm nhận núi non trùng điệp, nghe gió thổi qua những cột đá, để hiểu rằng Delphi không chỉ là một di tích, mà là nơi ký ức, niềm tin và lịch sử gặp nhau. Bảo tàng gần đó hiện ra như một kho báu lặng lẽ, mỗi hiện vật kể một câu chuyện về con người và khát vọng vượt thời gian. Tôi lắng nghe, quan sát từng chi tiết nhỏ, và chợt nghĩ: nếu ký ức và nghệ thuật giúp con người tồn tại qua thời gian, thì văn chương chính là nơi chúng ta tìm thấy một dạng bất tử khác.