Dưới những tán rừng cao su bạt ngàn của vùng đất đỏ miền Đông Nam Bộ, nơi những con đường bazan hun hút bụi mù vào mùa nắng và lầy lội khi mưa đổ, Bù lớn lên trong màu của đất và hình bóng trầm mặc của ba – chú Năm Khải. Miền Đông trong ký ức của cô không chỉ là những hàng cây xanh mướt, mà là cả một bầu trời ký ức nhuốm màu thời gian. Năm Khải không phải một người nông dân bình thường. Ông là một phần của lịch sử, là gương mặt thân quen của phong trào sinh viên yêu nước khắp đô thành Sài Gòn những năm sáu mươi của thế kỷ trước. Cái tên "Năm Khải" từng gắn liền với những cuộc xuống đường, những tiếng thét đòi hòa bình vang vọng khắp các con phố, và cả những tháng ngày đọa đày trong "chuồng cọp" Côn Đảo. Hòa bình lập lại, người thủ lĩnh năm xưa trở về với đôi chân đầy sẹo và lồng ngực mang vết tích của những trận đòn tra tấn, lặng lẽ bám víu lấy mảnh vườn cằn cỗi ở vùng Long Khánh để cùng vợ nuôi con.