Nuôi gà ở Cuba, một nông dân chiến thắng "giặc cỏ" marabú, biến thành trang trại kiểu mẫu, được cả thành phố tự hào

Giữa vùng đất đỏ Bayamo (Cuba), có một người đàn ông đã dành cả đời để chứng minh rằng: Nghề nông không chỉ là sinh kế, mà là một "di sản" được gánh vác bằng mồ hôi và sự kiên định. Đó là Humberto Labrada Coronado – người đã biến những bãi hoang mọc đầy cỏ dại thành những trang trại chăn nuôi gia cầm kiểu mẫu của tỉnh Granma.

Ở tuổi trưởng thành, không phải ai cũng được chọn nghề nghiệp cho mình. Với Humberto Labrada Coronado, nghề nông tựa như một định mệnh đã "chọn" lấy ông.

Ông thừa hưởng nó không phải như một hiện vật trưng bày trong bảo tàng, mà giống như một gánh nặng đặt lên vai đứa trẻ trước khi biết đi.

Cội nguồn sức mạnh của Humberto bắt đầu từ bàn tay của cha ông – một người đàn ông huyền thoại ở vùng Jiguaní.

Trước 20 tuổi, cha ông đã quản lý một trang trại lớn, và đến năm 27 tuổi, cha ông trở thành Chủ tịch chính quyền tỉnh Granma trẻ nhất lịch sử thời bấy giờ. Thế nhưng, di sản lớn nhất mà người cha để lại cho con trai không phải là chức tước hay quyền sở hữu đất đai, mà chỉ gói gọn trong hai chữ: Lao động.

"Cha tôi chẳng dạy gì khác ngoài việc phải làm việc", Humberto chia sẻ. Câu nói đơn giản ấy chính là "chiếc chìa khóa" mở ra cuộc đời ông, từ lúc bình minh ló rạng cho đến khi bầu trời đầy sao.

Ông Humberto Labrada Coronado tại trang trại chăn nuôi gia cầm. Ảnh: Anaisis Hidalgo Rodríguez

Cuộc chiến với "giặc" cỏ marabú

Lịch sử cuộc đời Humberto là một chuỗi những ngày không nghỉ. Tám ngày sau khi xuất ngũ, ông đã có mặt tại Công ty Chăn nuôi Gia cầm Granma để làm việc cùng cha. Nhưng bước ngoặt thực sự bắt đầu khi ông quyết định dấn thân vào những vùng đất "khó nhằn" nhất.

Trang trại đầu tiên của ông ở Cautillo là một nơi hẻo lánh, không điện, đường xá hiểm trở. Sau đó, ông đổi lấy khu đất rộng hơn 100 hecta tại La Caridad del Dátil (Bayamo). Ngày ông nhận đất, nơi đây chỉ là một "nghĩa địa" đá vụn và phủ kín cỏ dại marabú – loại cỏ gai cứng đầu là nỗi ám ảnh của nông dân Cuba.

(Cỏ Marabú là một loại cây bụi gai xâm lấn cực mạnh tại Cuba, có thể biến những vùng đất canh tác màu mỡ thành những bãi hoang không thể xuyên qua nếu thiếu sự chăm sóc của con người).

Với ý chí của một người lính, Humberto cùng gia đình đã thực hiện một cuộc hồi sinh ngoạn mục. Ít ai biết rằng, sát cánh bên ông là người vợ – một cử nhân Sinh học Hóa học, bác sĩ nhi khoa. Bà đã sẵn lòng gác lại ánh đèn thành phố để về giữa vùng hẻo lánh, cùng chồng "khai phá" ước mơ. Con trai út của họ chào đời đúng một tháng sau khi trang trại được thành lập – một biểu tượng của sự sống nảy mầm từ con số không.

Năm 2024, khi người cha qua đời, Humberto tiếp quản thêm trang trại Bella Aurora do cha để lại. Mỗi ngày của lão nông này bắt đầu từ 4 giờ 30 sáng. Những ngày cao điểm, ông miệt mài trên đồng đến mức vợ phải mang cơm và quần áo sạch ra tận nơi vì ông không có thời gian về nhà.

Từ 4 con dê giống, trai trẻ người Nùng ở Lâm Đồng âm thầm gây dựng, bán phân cũng có tiền, tay trắng sắm được ô tô

Thế nhưng, niềm vui lớn nhất của Humberto là thấy "cấu trúc gia đình" đang lớn mạnh trên cùng một nền tảng. Con trai cả sát cánh cùng cha, người con nuôi quản lý một trang trại khác, và cậu con út 16 tuổi cũng đang dần quen với việc điều hành. Ông không để lại cho họ tiền bạc kế xù, mà là ý chí không bao giờ bỏ cuộc.

Ký ức tập thể vẫn còn lưu giữ hình ảnh về thời kỳ đất nước nuôi hàng triệu con gà mái đẻ trứng, đảm bảo nguồn thực phẩm trợ cấp cho các gia đình. Ngày nay, kịch bản đó đã đảo ngược. Thiếu vốn, giá nguyên liệu tăng cao và sự chậm trễ trong nguồn cung thức ăn chăn nuôi đã dẫn đến sự sụt giảm nhanh chóng số lượng gia cầm.

Chi phí thực tế để sản xuất một quả trứng vượt xa giá bán lẻ được trợ cấp, khiến các trang trại gia cầm phải hoạt động thua lỗ. Trong khi đó các nhà đầu tư tư nhân nhanh chóng nhảy vào lấp đầy thị trường với giá cao, biến trứng thành mặt hàng tiêu dùng độc quyền.

Trước tình hình này, Humberto Labrada Coronado biết rằng ông phải thay đổi hướng đi. Dự án do cha ông khởi xướng năm 2017 đã gặp phải tình trạng thiếu thức ăn chăn nuôi vào năm 2023, buộc ông phải tiêu hủy đàn gà giống.

Tại Bayamo, nông dân Humberto Labrada Coronado và Công ty Thịt Vallerojo, tỉnh Granma, đã xây dựng một chuỗi cung ứng thịt và trứng gia cầm. Ảnh: Granma

Thay vì bỏ cuộc, ông đã chuyển hướng dự án sang nuôi gà đẻ trứng, một lựa chọn hiệu quả hơn vì cần ít thức ăn hơn cho mỗi quả trứng. May mắn thay, trang trại Bella Aurora, nằm cách thủ phủ tỉnh khoảng 5km với cơ sở vật chất và các biện pháp an toàn sinh học nghiêm ngặt, đã được thiết kế cho sự thay đổi này và được kết nối làm ăn với Công ty Thịt Vallerojo ở Granma.

Trong đó, Công ty nhà nước chịu chi phí thức ăn, vận chuyển, nhiên liệu và việc mua gà con có chất lượng di truyền cao, chiếm khoảng 70% vốn đầu tư. Còn ông Labrada Coronado đóng góp cơ sở vật chất, nhân viên kỹ thuật và chuyên môn, trị giá 30%.

Kết nối đến bàn ăn

Sau nhiều năm làm việc chăm chỉ, cha con ông Humberto Labrada Coronado đã biến trang trại Bella Aurora, từ một khu đất bỏ hoang mọc đầy cỏ dại, thành một trang trại hiệu quả.

Với sức chứa 20.000 con, trang trại được trang bị đầy đủ công nghệ cần thiết, như kho lạnh, tủ lạnh trưng bày, lò quay, máy ấp trứng và lò giết mổ. Gà đạt trọng lượng trung bình từ 1,7 đến 2,13 kg/con, cho phép họ bán được 17 tấn thịt cho Công ty Gia cầm Granma mỗi năm.

Hiện tại, trang trại Bella Aurora, thuộc sở hữu của Humberto, có 8.000 con gà mái đẻ trứng, trong đó 5.000 con thuộc hệ thống hợp tác xã này.

Trang trại của gia đình Humberto không chỉ là niềm tự hào cá nhân mà còn là "kho lương" cho cộng đồng. Toàn bộ nông sản năng suất cao từ đây đều được đóng góp cho Nền tảng thực phẩm Cuba (Alimentos Cuba), cung cấp trực tiếp cho chợ Saco tại thành phố Bayamo, các nhà hộ sinh và trường mầm non.

Chia tay chúng tôi, ông hào hứng khoe về những kế hoạch mới: Xưởng chế biến trái cây, lò mổ gia cầm vốn là ước nguyện dang dở của người cha, nay đang dần hiện hữu giữa những vườn ổi xanh mướt được chăm chút kỹ càng.

Khi được hỏi cảm xúc của ông khi chứng kiến ​​sự phát triển của cả hai trang trại, ông trả lời: "Vì bạn làm điều đó mỗi ngày, nên bạn thậm chí không nhận ra. Tôi có thể nói với bạn rằng vợ tôi nhìn nhận điều đó rõ hơn tôi. Tôi coi đó là điều bình thường mà tôi phải làm, và tôi đã làm điều đó mà không hề hối tiếc”, ông nói.