Tựa ngọc khơi trong ấy giếng làng
Nô đùa thuở bé tiếng reo vang
Quanh vùng mãi hưởng nguồn tươi ngọt
Cả xóm luôn thu những giọt vàng
Bóng nguyệt rơi sâu đào khó thấy
Vòm trời kép lại lấy không đang
Hồi môn thuở trước còn gìn giữ
Kỷ niệm nhân gian quí tựa vàng.