CCB.Nguyễn Vân Hậu: Ký ức người lính sư đoàn 304 (kỳ 2)

Hướng tới Kỷ niệm 47 năm ngày Giải phóng hoàn toàn miền Nam và thống nhất Đất nước (30/4/1975 - 30/4/2022), Tạp chí điện tử Nông thôn và Phát triển xin trân trong giới thiệu loạt bài viết "Ký ức người lính sư đoàn 304" của Cựu Chiến binh Nguyễn Vân Hậu. Kỳ 2: Vào chiến dịch biên giới Tây Nam.

Sáng 31-12-1978, bầu trời biên giới ở Ba Chúc (An Giang) rền vang tiếng đại bác, pháo binh ta đồng loạt khai hỏa, nã đạn cấp tập lên đầu quân thù. Tiểu đoàn 3 (D3) bộ binh của Trung đoàn 9, Sư đoàn 304 đánh “mở cửa”. Trận đánh diễn ra giằng co và vô cùng ác liệt mới chiếm lại các chốt tiền tiêu, xé toang tuyến phòng thủ của địch, mở đường cho đại quân ta vào trận đánh lớn. 

nhung-nguoi-linh-tinh-nguyen-viet-nam-thang-1-1979-tac-gia-dung-thu-2-tu-trai-sang-1650716943.JPG
Những người lính tình nguyện Việt Nam, tháng 1-1979. Tác giả đứng thứ 2 từ trái sang

Trận đó, đồng chí Đặng Đình Hải - đại đội trưởng đại đội 11, một người chỉ huy gan dạ, dũng cảm đã anh dũng hy sinh. Anh là con trai của Đại tá Đặng Đình Hồ - Sư đoàn trưởng 304 nơi con mình đang chiến đấu, chỉ cần ông có một gợi ý nhỏ với chỉ huy trung đoàn là anh sẽ không phải lên tuyến đầu, nhưng anh và ông đã không làm như thế vì lòng kiêu hãnh của người lính “Cụ Hồ”.
Lần đầu vào trận đánh.
Khoảng 3 giờ sáng ngày 1-1-1979, khẩu đội 12 ly 7 của tôi nhận lệnh xuất kích, tăng cường cho một đại đội bộ binh đánh thọc sâu vào sào huyệt địch mà chúng tôi thường gọi là “đánh nở hoa trong lòng địch”. Dọc đường ra trận hiện ra lờ mờ trong màn đêm là cảnh nhà cửa của dân ta bị bom đạn giặc tàn phá, đổ nát. Chúng tôi âm thầm đi qua làng mạc miền biên giới mà không hề nghe một tiếng gà gáy hay chó sủa, chỉ có tiếng súng, tiếng đạn pháo mỗi lúc một gần và chát chúa hơn.
Đơn vị bí mật vượt qua một cánh đồng rộng, bơi qua kênh Vĩnh Tế thì trời vừa sáng. Khẩu đội tôi nhanh chóng chiếm lĩnh trận địa, thao tác giá súng, nạp đạn và được lệnh nổ súng ngay.  Nhằm thẳng vào mục tiêu, tôi bóp cò, khẩu 12 ly 7 nổ giòn dã, những viên đạn lửa vạch đường nối đuôi nhau trông rất đẹp cắm thẳng vào một ụ pháo ĐKZ của địch, chúng im bặt, tôi biết mình đã bắn trúng. Bọn địch cũng phát hiện ra bộ binh và hỏa lực của ta nên bắn trả rất rát, đạn bắn thẳng cắm xuống bờ đất gần ụ súng của tôi nghe lụp cụp, chíu chíu. Đối mặt với kẻ thù, ai nhanh hơn sẽ sống. Tôi nghĩ bụng rồi ngẩng đầu quan sát, rê nòng súng bắn điểm xạ 2 liên tục, “quạt” hết một băng 70 viên rồi chờ thay thùng đạn mới, khẩu 12 ly 7 tiếp tục khạc lửa, hòa vào màn đồng thanh ầm vang của chiến trận. 

bang123412-1650717180.jpg

Vào trận đánh và quen dần với tiếng súng, cánh lính mới chúng tôi không còn hồi hộp lo sợ như trước đó nữa, cũng là lúc cảm thấy đói. Tôi tranh thủ lúc xạ thủ số 2 lắp băng đạn mới, lấy cục cơm nắm ra ăn vội – một bữa cơm trắng không độn với muối mè ngon và thơm phức mùi thuốc súng còn in đậm trong ký ức tôi - người lính lần đầu tiên xung trận. 
Đến khoảng giữa chiều thì đại đội được lệnh vượt qua một cánh đồng, địch phát hiện, hai bên giao tranh gần 1 giờ đồng hồ, chúng tôi cố áp sát rìa một ngôi làng thì trời xẩm tối. Cả đơn vị ém quân đào công sự trong đêm, chốt ngay trên đồng ruộng chờ lệnh. 
Vượt qua tọa độ chết 
Ngày 2-1-1979, trời vừa tảng sáng thì ta mở đợt tấn công mới. Đạn pháo 105 ly và pháo cối các loại của địch dội vào đội hình đơn vị. Trong tiếng súng, chúng tôi vẫn nghe rõ mệnh lệnh Đại đội trưởng hét to:
- “Tất cả xung phong, vượt qua làn pháo”.
Đạn pháo địch nổ ầm ầm tứ phía, bộ đội ta vẫn dũng cảm tiến lên trong tiếng hô xung phong vang rền.
Vốn đã được huấn luyện tình huống, chúng tôi hiểu nếu không nhanh chân vượt qua làn pháo kích thì có thể sẽ vĩnh viễn nằm lại. Biết vậy nhưng đạn pháo nổ gần quá chúng tôi vẫn giật mình nằm xuống tránh miểng, rồi lại đứng lên chạy. Là xạ thủ số 1 tôi vác 3 cái càng súng 12ly7 nặng gần 34kg tràn ra vai, đè nặng, nằm xuống đứng lên hoài mệt quá nên tôi đành liều, không nằm tránh miểng nữa dù đạn pháo nổ rất gần. Nghĩ thầm “trước sau cũng chết”, rồi tôi cố chạy nhanh lên phía trước, nói rõ to với đồng đội:
- “Phớt” nằm đi, tiến lên thôi!. 
Hẳn nhiên, chạy được một lúc thì thấy tiếng nổ và từng cột khói tung lên phía xa sau lưng, tôi biết mình đã vượt qua được tọa độ chết. 
Nhưng đạn bắn thẳng của địch vẫn xối xả. Tôi được lệnh giá súng bắn áp chế địch để bộ binh ta xông lên. Khẩu 12ly7 lại nổ từng loạt đanh, giòn, chồm lên giận dữ, trút đạn vào kẻ thù.
Bọn địch tháo chạy, đơn vị tôi tiến vào một xóm nhỏ. Phía trước mặt cách chừng vài trăm mét là ngôi làng ven rìa núi, ở đó bọn địch đang co cụm bắn trả quyết liệt. Tôi nhanh chóng chiếm lĩnh được một hầm lòng chảo nhỏ lộ thiên có sẳn, đặt súng 12ly7 kiểu xếp càng gọn và chiến đấu ngay. Tôi bắn từng loạt điểm xạ vào nơi hỏa lực của địch vừa bắn ra. Chúng im bặt một lúc rồi lại bắn, tôi lại nhằm vào mục tiêu bóp cò. 
Sát cánh trên chiến trường K
Tôi đang bắn thì từng loạt đạn AK của địch bắn rát ở cả cánh phải, cánh trái. Bổng nghe tiếng “phịch”, khẩu đội trưởng Nguyễn Quang Cảnh kêu lên:
- Hậu, anh bị thương rồi!
Tôi ngoảnh lại thấy mặt anh ấy tái đi. Có lẽ anh bị 1 viên đạn vào ngực phải, y tá lên băng bó rồi dìu về tuyến sau. Từ đầu chiến dịch, biết tôi là lính mới nhưng gan dạ, được anh em tin yêu nên anh ấy giao tôi chỉ huy khẩu đội và dặn hãy bình tĩnh, bắn tiết kiệm đạn.

bang123412-1650717475.jpg
Những trang nhật ký vào chiến dịch ghi tại chiến trường của tác giả 1-1979

Trận đánh giằng co quyết liệt. Địch tập trung hỏa lực ĐKZ và nã cối 82 cấp tập hơn 1 tiếng đồng hồ liền vào đội hình đại đội tôi, mấy chiến sĩ bị thương và hy sinh. Tạ Văn Dũng - xạ thủ số 1 dự bị - thấy đạn pháo nổ dữ quá nên bảo tôi cùng tạm xuống hầm trú ẩn gần đó nhưng tôi quyết không rời vị trí, đề phòng địch tràn lên. Đạn cối 82 liên tục nổ đinh tai nhức óc gần nơi tôi nằm, có lẽ chỉ cách hơn 2, 3 mét, đất bay lả tả phủ lên cả súng và người. Kinh nghiệm lúc đang pháo kích thì địch cũng chưa dám xông lên. Tôi cuộn tròn người nằm gọn trong hầm lòng chảo, vừa cố nép sát đầu xuống để tránh bị sát thương, vừa nghĩ bụng, nếu nó rót trúng ngay chổ mình nằm thì phải chết thôi, có gì đâu!
Pháo nổ thưa dần rồi ngưng, báo hiệu địch có thể tấn công. Tôi ngẩng đầu quan sát thấy chúng đang chạy lom khom và tiếng lính ta quát rõ to: “Miên” đang tràn lên kìa, bắn đi. Rồi từng tràng tiểu liên của ta bắn xối xả. Trong tích tắc tôi lập tức chĩa súng vào bọn địch bóp cò. Liễn - xạ thủ số 3 ở dưới hầm lắp đạn kêu tôi bắn từ từ, lắp đạn không kịp. Khẩu đội 12ly7 cùng đại đội tôi do anh Phan Trường Thiên, anh Cao Trung làm xạ thủ số 1 cũng nổ súng một lúc rồi im, hình như súng bị hóc, sau đó lại bắn tiếp. Chúng tôi hợp đồng tác chiến, khẩu đội này ngưng để nạp đạn thì khẩu đội kia bắn, cứ thế thay nhau, ghìm hỏa lực địch, chi viện cho bộ binh xông lên. Bọn chúng bắn trả yếu ớt rồi tháo chạy, ta làm chủ trận địa nhưng cảnh giác đề phòng địch phản công.
Tôi dựa vào thành hào lấy bút tranh thủ ghi vội mấy dòng nhật ký trên trang giấy nhỏ mang theo.
Chiều hoàng hôn dần buông, những tia nắng cuối cùng rồi cũng lịm tắt, để lộ bóng những cây thốt nốt đen sì đứng chơ vơ lặng im trên nền trời xám xịt của cái xóm nhỏ xác xơ bởi đạn pháo. Bóng đêm trùm xuống, đơn vị được lệnh tiến sâu, tiền nhập đánh vào “Đồi Con Tim” – một cứ điểm của bọn Khmer đỏ. Chúng tôi áp sát cứ điểm địch, đào công sự chuẩn bị chiến đấu, rạng sáng 3-1-1979 thì nghe trinh sát báo tin bọn địch đã rút chạy.
Kỳ 3: Chiến đấu ở mặt trận phía Nam Campuchia.

Văn Hoa

Văn Hoa

17:50 27/04/2022

Ký ức hào hùng thời tuổi trẻ của thầy tôi! Chúc mừng thầy!