Gió lộng tàn xuân hạ đã sang
Hoàng hôn rải ánh những tia vàng
Mơ màng vệt thắm tô hàng phố
Tiếng của chiều nghiêng đọng ngút ngàn
Em vẫn thường mơ dạo gót hoa
Dưới hàng phượng vỹ bóng chiều sa
Áo dài trắng điểm loang thềm nắng
Mắt ngọc chiều vơi gió la đà
Hạ đến người xưa chẳng trở về
Chớp nguồn lóe mãi phía xa kia
Hẹn đêm nước đổ thay người nhớ
Khúc dạo thời gian lỗi điệu thề
Phố vẫn còn đây nước vẫn trôi
Dòng sông bến cũ lặng khung trời
Bằng lăng tím cả chiều man mác
Phủ xuống nhu hòa nhuộm bóng rơi.
Lớp những tàng mây xếp vạn hoa
Phố dài lặng lẽ bóng ngày qua
Hàng cây lá vẫy trong mờ tỏ
Ai ở miền xa có nhớ nhà.
Hà Nội, Tháng Năm