
Tin buồn vừa nhận đêm qua
Thày Hoàng Trọng Phiến đi xa thật rồi
Em còn nhớ mãi hồi đi học
Thày giảng bài mái tóc bay tung
Trông thầy lẫm liệt oai hùng
Khác gì truyện chưởng Kim Dung thuở nào
Bao bụi phấn rơi vào mái tóc
Vẫn say sưa mỗi lúc giảng bài
Gieo từng con chữ miệt mài
Hình như cuối lớp có ai sụt sùi
Thày còn có niềm vui hút thuốc
Rít vài hơi mỗi phút giải lao
Chuyện dưới đất, chuyện trời cao
Tình yêu tiếng Việt gửi vào các em
Chuyện thày kể em quên sao được
Hai vợ chồng hẹn ước cùng nhau
Sẽ làm “chuyện ấy” thật lâu
Mỗi đêm thứ bảy khi màu đèn lên
Những “hàm ý”, những “tiền giả định”
Nghe thày, sinh viên thích vô cùng
Người thày nghệ sĩ ung dung
Giọng thày xứ Quảng ngập tràn thân thương
Em thấm thoắt ra trường, công tác
Thày vẫn nhìn theo các học trò
Lúc vui mừng, lúc buồn lo
Vẫn dành nhiều phút nhiều giờ hỏi han
Giờ thày đã theo làn mây trắng
Vẫn còn đây sâu lắng dáng hình
Bụi phấn nào tự trời xanh
Kết thành hoa nhỏ tiễn anh linh thày!