Giữa cơn mưa nặng hạt, đông đảo đồng đội, người thân, hàng xóm và cả những người chưa từng quen biết đã đến tiễn biệt Trung tá Trần Văn Tùng – người quân nhân hy sinh khi lao xuống sông cứu người.
Dòng người lặng lẽ đến viếng Trung tá Trần Văn Tùng
Con ngõ dẫn vào nhà Trung tá Trần Văn Tùng hôm nay chìm trong không khí trầm buồn. Mưa không ngớt nhưng từng đoàn người vẫn nối tiếp nhau đến thắp hương, gửi lời chia buồn và động viên gia đình anh vượt qua mất mát.
Bên trong ngôi nhà, họ hàng, đồng đội và bà con lối xóm cùng chung tay lo liệu tang lễ. Mỗi người đảm nhận một phần việc, từ thu xếp đồ đạc, chuẩn bị lễ viếng đến ở bên an ủi những người thân đang phải chịu nỗi đau quá lớn.
Không cần ai nhắc nhở, tất cả đều mong sự hiện diện và sẻ chia của mình có thể giúp gia đình Trung tá Trần Văn Tùng phần nào vơi bớt đau thương.
Người quân nhân sống chân thành, luôn sẵn lòng giúp đỡ hàng xóm
Bà Vũ Thị T., hàng xóm của gia đình Trung tá Trần Văn Tùng, cho biết anh cùng người thân mới chuyển đến ngôi nhà này khoảng một năm. Dù thời gian sinh sống chưa lâu, anh đã nhận được nhiều tình cảm từ những người trong khu dân cư bởi cách sống gần gũi, trách nhiệm và nhiệt tình.
“Trung tá Tùng sống rất tình cảm. Ai trong xóm cần giúp đỡ gì anh cũng sẵn sàng hỗ trợ nên được mọi người quý mến”, bà T. chia sẻ.
Khi biết tin Trung tá Trần Văn Tùng lao xuống sông cứu người rồi mất tích, những người sống gần gia đình anh đều sửng sốt và đau lòng.
“Nghe tin Trung tá Tùng lao xuống sông cứu người, ai nấy đều cảm phục trước hành động dũng cảm ấy. Sự ra đi đột ngột của Trung tá Tùng khiến chúng tôi không khỏi xót xa”, bà T. nghẹn ngào nói.
Lời động viên đau đớn của người mẹ dành cho các con
Trong lễ tang, nỗi mất mát hằn rõ trên gương mặt từng thành viên trong gia đình Trung tá Trần Văn Tùng. Sự ra đi bất ngờ của anh để lại khoảng trống không gì có thể bù đắp, đặc biệt đối với những người con từ nay không còn được chờ bố trở về nhà.
Chị Nguyễn Thị Hà, chị họ của Trung tá Trần Văn Tùng, cho biết cả gia đình vô cùng đau xót. Trước những giọt nước mắt của các con, mẹ các cháu cố nén đau thương để động viên: “Con can đảm lên, bố con đã hy sinh rất vẻ vang”.
Đó là lời an ủi chứa đựng niềm tự hào, nhưng cũng chất chứa nỗi đau quá lớn của một người mẹ khi phải giúp các con đối diện với sự thật rằng bố sẽ không bao giờ trở về.
Nhiều người xa lạ đến cúi đầu tiễn biệt
Ngoài sân, mưa vẫn trút xuống. Những vòng hoa được xếp nối dài, còn từng người đến viếng lặng lẽ cúi đầu trước linh cữu Trung tá Trần Văn Tùng.
Trong số đó có cả những người chưa từng gặp hay quen biết anh. Họ tìm đến để san sẻ nỗi đau với gia đình và bày tỏ lòng kính trọng đối với người quân nhân đã không ngần ngại lao xuống dòng nước cứu một sinh mạng khác.
Trung tá Trần Văn Tùng đã ra đi, nhưng hành động dũng cảm và tinh thần quên mình của anh sẽ còn được nhiều người nhắc nhớ. Đó là câu chuyện đẹp về lòng nhân ái, ý thức trách nhiệm và phẩm chất cao quý của người lính trong cuộc sống đời thường.