Bài thơ trên công viên
(Kính tặng bà Nguyễn Thị Lệ, người giữ lời hẹn ước hơn nửa thế kỷ trong chiến tranh)

Mình hãy đi thật nhẹ bước nghe em
Hãy cúi đầu nghe lá rơi chiều muộn
Công viên buồn, hoàng hôn loang màu tím
Máu bầm chiến trường, hơn nửa thế kỷ rồi.
Những mảnh lược, cặp nhẫn đã tả tơi
Lá thư mờ vẫn còn lời hò hẹn
“Anh sẽ về cưới em ngày thắng trận”
Nhưng đợi chờ cứ dằng dặc mỏi mòn.
Mảnh đất xưa nay đã là công viên
Hoa đã thắm và cỏ cây đã biếc
Nhưng có thể nào chôn vùi ký ức
Đôi lứa tìm nhau, vợ trẻ tìm chồng
Lời hẹn hò chung thủy vượt thời gian
Cô gái về làm dâu, dù chưa lễ cưới
Mọi riêng tư xin nhẹ nhàng từ chối
“Tôi chờ người từ chiến trận trở về”.
Đi bên nhau , bước thật nhẹ em nghe
Hãy trồng thêm những đóa hoa tưởng niệm
Bao giờ hết không? nỗi đau tìm kiếm
Khi còn yêu thương nằm dưới đất chiến trường.
Nỗi đau chung trên công viên Lê Thị Riêng
Liệt sĩ tên Quên, mà mọi người nhớ mãi
Bà Lệ khóc thầm suốt một đời con gái
Giờ mới rưng rưng và nói nên lời:
“Tôi chịu rồi, về cưới nhé! Ông ơi!”…
Tháng 7/2026
Huỳnh Dũng Nhân