Lần đầu đến Trường Sa

Tôi đã đi qua nhiều miền đất,

qua những con sông đỏ nặng phù sa,

qua những cánh đồng lộng gió.

 

Nhưng chỉ khi con tàu rẽ sóng ra khơi,

tôi mới hiểu

hai tiếng “thiêng liêng”

không nằm trong sách vở.

 

Biển mở ra —

mênh mông đến mức

tiếng nói con người

cũng tự khẽ lại.

 

Giữa trùng khơi ấy,

Trường Sa hiện lên,

không ồn ào,

không phô trương,

chỉ lặng lẽ như một dấu chấm

giữ thăng bằng cho Tổ quốc.

 

Tôi đứng trên boong tàu,

gió quất vào ngực

mặn hơn cả nước mắt.

 

Bỗng hiểu

từ thuở cha ông đóng cọc Bạch Đằng,

từ những cánh buồm mở cõi phương Nam,

đã có những bước chân

đi ra phía biển

mà lòng mang theo hình bóng quê nhà.

 

Biển không chỉ là nước.

Biển là biên cương.

Là trang sử viết bằng mồ hôi và máu.

Lần đầu tôi đặt chân xuống đảo,

đất san hô khô trắng dưới chân.

Nắng đổ lửa.

Gió thốc ngang vai.

 

Và tôi gặp họ —

những người lính hải quân.

 

Da sạm nắng.

Mắt sáng như sao đêm.

Nụ cười trẻ đến lạ.

 

Họ bắt tay tôi

bằng bàn tay chai sần vị muối.

Giữa nơi

một cơn bão có thể dựng trời thành vách nước,

họ vẫn trồng rau xanh,

vẫn đá bóng trên nền cát mỏng,

vẫn kể chuyện đất liền

bằng giọng ấm như bếp lửa.

 

Tôi bất ngờ trước sự yêu đời ấy.

Giữa mênh mông,

họ không hề nhỏ bé.

 

Sau lưng họ

là dải đất cong hình chữ S.

Trước mặt họ

là chân trời không hàng rào.

Những nhà giàn sừng sững

đứng giữa sóng gió.

Thép và người

cùng thở chung một nhịp.

 

Mỗi cột trụ cắm xuống đáy sâu

như một mạch rễ

ghim Tổ quốc vào lòng biển.

 

Tôi ngẩng nhìn —

không thấy cô đơn.

Chỉ thấy hiên ngang.

 

Có những người lính tuần tra ven đảo,

bước chân in trên cát trắng.

San hô lặng lẽ dưới chân người

như giữ lại từng dấu bước

cho biển khỏi quên.

 

Những con ốc biển

chậm rãi bò qua nền cát ướt,

nhỏ bé

mà bền bỉ.

 

Tôi nhặt một vỏ ốc,

áp vào tai.

 

Âm vang sâu thẳm ấy

không chỉ có tiếng sóng.

Mà có tiếng cha ông mở cõi.

Có tiếng bão dội qua thép.

Có tiếng bước chân tuần tra

trong đêm không ngủ.

 

Đêm Trường Sa.

Sao dày đặc như ánh mắt đất liền đang dõi.

 

Chúng tôi đứng chào cờ

giữa gió lớn.

Lá quốc kỳ quật vào không trung

như nhịp tim đỏ rực.

 

Tôi hiểu —

sự bình yên nơi quê nhà

được giữ bằng những đêm trắng.

Được giữ bằng những ánh mắt

không rời chân trời.

 

Mỗi bước lùi ở nơi này

 

 

là một bước Tổ quốc chênh vênh.

 

Nhưng họ không lùi.

 

Vì phía sau lưng

là nhân dân.

Vì dưới chân

là chủ quyền thiêng liêng

không thể chia cắt.

 

Tôi đã chạm vào Trường Sa

không chỉ bằng bàn chân,

mà bằng trái tim mình.

 

Tôi đã thấy

nhà giàn không chỉ là thép,

mà là ý chí kết tinh thành hình khối.

 

Tôi đã thấy

người lính không đứng giữa sóng

để được nhớ tên,

mà đứng đó

để đất liền được yên giấc.

 

Giữa mênh mông,

họ mang theo chiều dài bốn nghìn năm lịch sử.

 

Nếu biển nổi giông,

họ hóa thành thành lũy.

Nếu sóng dựng cao,

họ hóa thành đá tảng.

 

Tôi cúi xuống nhặt một vỏ ốc biển.

Âm vang ấy

đập vào ngực tôi

như lời gọi.

 

Và tôi hiểu:

 

Trường Sa không chỉ để ngắm nhìn.

Trường Sa để gìn giữ.

Không chỉ bằng súng.

Mà bằng niềm tin.

Bằng trách nhiệm.

Bằng tình yêu không điều kiện.

 

Từ lần đầu đến Trường Sa,

trong tôi

đã có một phần biển mặn,

một phần san hô theo dấu chân người,

một phần nụ cười kiên trung

không bao giờ tắt.

 

Và tôi biết —

 

Dù ở nơi đâu,

khi nghe tiếng ốc biển vang lên,

tôi sẽ còn nghe

âm thanh của một lời thề:

 

Non sông này

từ đất liền ra biển lớn,

sẽ mãi vẹn nguyên

trong những trái tim

biết đứng thẳng

giữa mênh mông sóng gió

TP.HCM, 11.02.2026