HƯƠNG RƠM... ĐẤT MẸ
Ta sinh ra... giữa cái thời lam lũ
Luống mạ mẹ trồng... ấp ủ tương lai
Tuổi ấu thơ... mùa đông dài lạnh cóng
Cơm đói... vai gầy, áo mỏng... rát da
Gió Bấc thừa... thổi cong giấc mơ xa
Ổ rơm mẹ... lót giữa nhà giữ ấm
Say giấc nồng... mơ hóa thành Cô Tấm
Mâm cỗ cao sang... áo gấm thêu hoa
Rồi giật mình... ta lại chợt nhận ra
Bàn tay mẹ... vòng qua vừa đủ ấm
Tình mẹ trao... theo thời gian mãi thấm
Giờ lớn khôn... ta vỗ cánh bay xa
Nắng Phương Nam... níu chân đứa xa nhà
Đời khó nhọc... bôn ba rồi cũng đủ
Đêm trở mình... thoảng Mùi Hương Quyến Rũ
Hương rơm xưa... mẹ ấp ủ một thời
Như Vòng tay Mẹ... mãi chẳng buông lơi
Con chẳng quên... hương rơm thời thơ ấu
Kỷ niệm xưa trong tim còn lưu dấu
Dòng đời trôi ký ức dẫu lùi xa...
Vẫn hương rơm thuở ấy ở quê nhà
Mãi nhắc nhớ một thời ta khốn khó...
Sài Gòn, 25.10.2025