Lắng nghe họ, tôi mới thấu hiểu một nỗi niềm riêng mang: họ tiễn chồng đi vào mùa hạ nắng cháy bằng sự can trường, hăng hái; nhưng khi hơi thở mùa xuân chạm ngõ, nỗi khát khao đoàn viên lại trào dâng mãnh liệt hơn bao giờ hết. Chính những xúc cảm ấy đã trở thành tiền đề để bài thơ "Gửi chút hơi ấm nơi đầu sóng" ra đời, như một sợi dây gắn kết giữa tiền tiêu và hậu phương:
Hạ vừa nghiêng bóng đón Xuân sang
Hỏi nhỏ anh về... lệ khẽ vương
Thước phim tìm lại hình bóng cũ
Hơi ấm tìm về giữa dặm sương
Biển mặn vai gầy vây sóng dữ
Nhà êm tay khéo giữ canh đường
Vững tay súng thép canh biên giới
Con thảo vợ hiền dệt sắc hương.
Ngay từ những dòng đầu tiên, bài thơ mở ra bằng sự chuyển giao đầy khắc khoải: “Hạ vừa nghiêng bóng đón Xuân sang”. Cái "nghiêng bóng" ấy chứa đựng cả một hành trình của tâm trạng. Nếu mùa hạ là lúc người vợ tiễn chồng ra đảo với ý chí sắt son, thì mùa xuân chính là lúc lòng người dễ chùng xuống trước sự mong cầu một mái ấm vẹn tròn. Lời "hỏi nhỏ" và giọt "lệ khẽ vương" xuất hiện khi những hình ảnh trong hành trang tôi mang về được mở ra. Những thước phim ấy đã giúp người hậu phương tìm lại hơi ấm của người thương giữa "dặm sương" mịt mù của khoảng cách địa lý. Ở đây, hình ảnh ẩn dụ "hơi ấm" đã biến những khung hình vô tri trở thành sự hiện diện sống động, giúp người ở lại như được chạm tay vào thực tại của người lính sau bao ngày xa cách kể từ mùa hạ năm nào.

Từ hơi ấm Trường Sa đến trái tim hậu phương
Đi sâu vào chiều sâu tâm tưởng, bài thơ lột tả vẻ đẹp của sự hy sinh thông qua phép đối xứng đầy nhân văn: “Biển mặn vai gầy vây sóng dữ / Nhà êm tay khéo giữ canh đường”. "Vai gầy" của người lính gánh vác trách nhiệm bảo vệ chủ quyền nơi đầu sóng, đối lập với đôi "tay khéo" của người vợ đang vun vén cho tổ ấm bình yên. Hình ảnh ẩn dụ "giữ canh đường" là một nét vẽ rất đẹp và giàu ý nghĩa. Nó khẳng định rằng người phụ nữ không chỉ chờ đợi thụ động, mà họ đang tích cực giữ gìn ngọn lửa gia đình, giữ cho nhịp cầu tinh thần giữa đất liền và biển đảo luôn thông suốt. Sự bình yên của "nhà êm" chính là điểm tựa vững chắc nhất để người lính vững tâm đối mặt với mọi hiểm nguy nơi khơi xa.
Khép lại bài thơ là lời nhắn nhủ thiết tha nhưng cũng đầy bản lĩnh của những người phụ nữ Việt Nam. Hình ảnh "súng thép" và "sắc hương" hòa quyện vào nhau, tạo nên một biểu tượng đẹp về tình quân dân. Khi người lính vững tay súng giữ gìn biên giới, thì nơi quê nhà, người vợ hiền con thảo đang "dệt sắc hương" cho đời thông qua việc nuôi dạy con cái và giữ gìn gia phong. Bài thơ khẳng định một chân lý giản dị: Sự bình an khang thái của hậu phương không chỉ là hạnh phúc cá nhân, mà còn là sức mạnh bền bỉ của quốc gia. Khi niềm tin được kết nối, khi hậu phương đã chu toàn mọi việc, người lính sẽ có thêm ý chí mạnh mẽ để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ thiêng liêng, giữ vững chủ quyền biển đảo trong sự tin yêu tuyệt đối.
VXN, 23.02.2026