Âm thầm ta sửa chút tâm
Mỗi ngày nhẹ bớt lỗi lầm tạo ra
Vơi đi tật xấu những là
Thói quen sân hận cho ta hiểu mình
Bởi vì màn tối vô minh
Phủ che tánh trí sự tình đã mang
Khiến cho lạc lối sai đàng
Tịnh thân khẩu ý hành trang răn lòng
Nhẹ nhàng hài gót thong dong
Nhiều khi thay đổi thoát vòng thị phi
Cũng không giải thích làm gì
Chỉ là im lặng mà đi đủ rồi
Trưởng thành mỗi chút vậy thôi
Mây kia đùa gió mấy hồi vờn nhau
Thế gian muôn cảnh sắc màu
Tự mình tô điểm trước sau đượm tình
Ngọc mài toả sáng lung linh
Trí luôn gọt giũa soi mình chớ quên
Đức luôn là gốc làm nền
Nghĩa cao phẩm hạnh ấy nên nhân tài
Đời mà! Kẻ đúng người sai
Thương thân hiểu phận một mai vô thường
Nên rằng phải hiểu và thương
Quý nhau cuộc sống bình thường mới vui.