Cơn mưa nghịch mùa

Nhịp sống Văn chương xin trân trọng giới thiệu bài thơ "Cơn mưa nghịch mùa" của tác giả Minh Loan. 
img-7996-1773134901.jpeg
Bài thơ "Cơn mưa nghịch mùa" của tác giả Minh Loan. 

Một cơn mưa nghịch mùa
Ngang qua vùng đất khát
Dịu hẳn mùa bỏng rát
Khác hẳn ngày hôm qua

Hoa khoe mình thắm sắc
Lá mượt mà tươi xanh
Nghe dậy mùi của đất
Nồng nhựa sống cây cành

Cơn mưa đến bất chợt
Nhưng chóng vánh qua nhanh
Mọi thứ đều đột ngột
Nên cơn khát tròng trành

Nghịch mùa gieo nỗi nhớ
Cày xới những giấc mơ
Nghịch mùa gieo trăn trở
Rát buốt nỗi đợi chờ

Muốn ôm ghì đất thở
Muốn níu giữ cơn mưa
Thời gian bong bóng vỡ
Nghịch mùa - nợ duyên đưa.

Bài thơ "Cơn mưa nghịch mùa" của Minh Loan là một tiếng lòng đầy thao thức trước những biến chuyển bất ngờ của thiên nhiên và nhân thế. Với ngôn từ giản dị nhưng giàu sức gợi, tác giả đã khắc họa thành công sự đối lập gay gắt: cơn mưa mang đến sức sống rạo rực, làm "dịu hẳn mùa bỏng rát", nhưng cũng chính sự "bất chợt", "chóng vánh" ấy lại khiến tâm hồn con người rơi vào trạng thái "tròng trành" hụt hẫng.

Mưa nghịch mùa không chỉ tưới mát đất đai mà còn "cày xới những giấc mơ", khơi dậy nỗi đau buốt của sự đợi chờ. Hình ảnh so sánh "thời gian bong bóng vỡ" đầy ám ảnh, gợi lên sự mong manh của những khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi. Bài thơ đặt ra chiều sâu suy ngẫm về những giá trị đến sai thời điểm dẫu đẹp đẽ nhưng lại để lại dư vị dở dang, tiếc nuối. Qua đó, Minh Loan gửi gắm một thông điệp nhân văn về sự trân trọng thực tại và định mệnh "nợ duyên" trong cuộc đời mỗi con người.