Ta cứ ngỡ trăng thẹn thùng bẽn lẽn
Trăng khép mình như muốn hẹn hò ai
Giữa không gian tĩnh lặng của đêm dài
Không tỏa sáng tấm hình hài thơ mộng
Trăng nép kín ẩn mình sau hình bóng
Tán cây già giữa gió lộng đêm thâu
Trăng nỗi buồn lăn lóc ngõ hồn sâu
Trăng huyền diệu trong nghẹn ngào luyến nhớ
Trăng đơn lạnh bẽ bàng ôm tình lỡ
Mảnh trăng kia nức nở chỉ riêng mình
Không sánh cùng tinh tú sáng lung linh
Đêm hiu hắt trăng lạnh màu sương khói
Ta hỏi khẽ nguyệt sầu ai không nói
Khúc giao mùa mộng tỉnh cuốn theo mây
Trời an bài duyên chưa dứt nơi đây
Trăng vàng nhạt lẻ sầu riêng chiếc bóng!...