Đây không đơn thuần là một khẩu hiệu chính trị hay một mục tiêu tăng trưởng kinh tế thuần túy. Đó là sự kế thừa ý chí quật cường của cha ông, là sự hội tụ sức mạnh từ lịch sử bốn ngàn năm văn hiến để đưa Việt Nam thực hiện một bước chuyển mình mang tính thời đại. Trong thời khắc lịch sử này, nội lực được xác định là nhân tố quyết định, là gốc rễ để dân tộc ta tự đứng vững trên đôi chân của mình và kiêu hãnh bước ra thế giới.
Từ hào khí ngàn năm đến tư tưởng Hồ Chí Minh: Gốc rễ của sức mạnh tự cường
Sức mạnh nội lực của người Việt không phải là một khái niệm mới mẻ, mà nó đã được tôi luyện qua bão táp của lịch sử dựng nước và giữ nước. Từ tiếng vang của bài thơ thần bên sông Như Nguyệt đến hào khí Đông A rực lửa, tất cả đều minh chứng cho một chân lý: Khi lòng dân hòa quyện cùng vận nước, không một thế lực nào có thể khuất phục.
Tinh thần ấy đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh nâng tầm thành kim chỉ nam cho cách mạng Việt Nam với tư tưởng: “Đem sức ta mà tự giải phóng cho ta”. Người đã dạy rằng, nội lực là vốn quý nhất, là động lực để một dân tộc dù nhỏ bé vẫn có thể làm nên những kỳ tích xoay chuyển càn khôn. Ý chí tự lực, tự cường gắn liền với tinh thần đại đoàn kết toàn dân tộc chính là "hồn cốt", là sợi chỉ đỏ xuyên suốt chiều dài lịch sử, giúp chúng ta vượt qua mọi thác ghềnh để giữ vững độc lập và chủ quyền.
Hôm nay, tinh thần ấy lại bùng cháy hơn bao giờ hết trong dự thảo văn kiện Đại hội XIV. Đảng ta khẳng định: “Khơi dậy mạnh mẽ tinh thần yêu nước, ý chí tự cường dân tộc và khát vọng phát triển đất nước phồn vinh, hạnh phúc”. Đây là sự kế thừa đầy sáng tạo di sản tư tưởng của Bác trong bối cảnh mới, nơi sức mạnh không chỉ nằm ở tay súng hay tay cày, mà còn nằm ở khối óc và khả năng hội nhập. Một dân tộc có bề dày văn hóa ngàn năm như Việt Nam không thể chấp nhận mãi vị thế đi sau. Khát vọng vươn mình lúc này chính là sự thức tỉnh của niềm tự tôn dân tộc, là lời hồi đáp của thế hệ hôm nay trước tiếng gọi của tiền nhân.
Đột phá thể chế và quản trị: Giải phóng năng lượng sáng tạo dân tộc
Trong các nghiên cứu và trao đổi chuyên sâu tại Viện Kinh tế, Văn hóa và Nghệ thuật, các chuyên gia đều thống nhất rằng thể chế chính là “đòn bẩy” để biến những tiềm năng tinh thần thành sức mạnh vật chất thực tế. Muốn vươn mình, chúng ta phải dám rũ bỏ những rào cản tư duy cũ kỹ. Dự thảo Đại hội XIV xác lập một tầm nhìn mới về quản trị quốc gia, nơi Nhà nước không chỉ quản lý mà phải là người kiến tạo không gian cho sự phát triển. Việc tháo gỡ triệt để những điểm nghẽn về pháp lý và tinh gọn bộ máy hành chính xuống hai cấp là bước đi dũng cảm, nhằm loại bỏ sức ì và tâm lý sợ trách nhiệm.
Khi bộ máy tinh gọn, hiệu lực thực thi sẽ tăng lên, tạo điều kiện cho các nguồn lực xã hội được luân chuyển thông suốt. Đây không chỉ là câu chuyện hành chính; đó là việc khôi phục niềm tin của người dân và doanh nghiệp vào một hệ thống phụng sự nhân dân. Một thể chế minh bạch và nhân văn chính là mảnh đất lành để hạt giống sáng tạo nảy mầm. Như Bác Hồ từng mong mỏi về một Chính phủ kiểu mới, nơi cán bộ là công bộc của dân, sự cải cách lần này chính là bước tiến tới gần hơn lý tưởng đó, tạo ra một nguồn nội lực chính trị vô song để dẫn dắt công cuộc đổi mới.
Con người và trí tuệ: Khi bản sắc hòa quyện cùng công nghệ lõi
Nội lực Việt Nam trong kỷ nguyên mới đang được định vị lại qua sự kết hợp giữa truyền thống hiếu học ngàn đời và năng lực làm chủ công nghệ hiện đại. Chúng ta không còn tự mãn với lợi thế lao động giá rẻ hay tài nguyên sẵn có. Thay vào đó, trí tuệ Việt đang tập trung vào những lĩnh vực "đón đầu" như công nghiệp bán dẫn, trí tuệ nhân tạo và kinh tế xanh. Các chuyên gia quốc tế nhìn nhận rằng, sự thích ứng nhanh chóng của thế hệ trẻ Việt Nam với kỷ nguyên số chính là một loại "tài nguyên chiến lược" mới. Nghị quyết số 45-NQ/TW đã nhấn mạnh việc xây dựng đội ngũ trí thức có chất lượng cao, bởi đây chính là lực lượng tiên phong đưa đất nước thoát khỏi bẫy thu nhập trung bình.
Tuy nhiên, sự bứt phá về công nghệ sẽ chỉ bền vững khi nó dựa trên nền tảng văn hóa. Người Việt Nam dù làm chủ AI hay tham gia vào các chuỗi cung ứng toàn cầu vẫn phải giữ được "hồn Việt" trong từng hành động. Đó là sự trung thực, tinh thần tương thân tương ái và trách nhiệm với cộng đồng. Trích dẫn định hướng giáo dục trong dự thảo mới: “Xây dựng con người Việt Nam thời đại mới, gắn kết chặt chẽ, hài hòa giữa giá trị truyền thống và giá trị hiện đại”. Khi mỗi kỹ sư, mỗi doanh nhân đều mang trong mình niềm tự hào dân tộc, mỗi sản phẩm "Make in Viet Nam" sẽ không chỉ có giá trị sử dụng mà còn mang theo thông điệp về một dân tộc tự tin, tự chủ và đầy khát vọng.
Hạ tầng và Đại đoàn kết: Mạch máu và sức sống của quốc gia thịnh vượng
Một quốc gia muốn vươn mình cần những mạch máu thông suốt. Hệ thống hạ tầng chiến lược, từ đường sắt tốc độ cao Bắc - Nam đến hạ tầng số vươn tới vùng sâu vùng xa, chính là biểu hiện vật chất của nội lực dân tộc. Những công trình này do chính người Việt thiết kế, đầu tư và vận hành không chỉ có giá trị kinh tế mà còn là biểu tượng của sự độc lập. Sức mạnh này không đến từ riêng lẻ một cá nhân hay tổ chức nào, mà là sự kết tinh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc.
Trong lịch sử, mỗi khi Tổ quốc gặp khó khăn, tinh thần đoàn kết lại bùng lên như một làn sóng nhấn chìm mọi trở lực. Đại hội XIV sắp tới sẽ là nơi hội tụ của ý chí triệu người như một. Mọi chính sách, mọi nghị quyết chỉ thực sự đi vào cuộc sống khi nó chạm đến trái tim của mỗi người dân. Sự đồng thuận giữa ý Đảng và lòng dân chính là nguồn nội lực lớn nhất, là bảo chứng cho sự thành công của kỷ nguyên vươn mình.
Nhìn lại chặng đường đã qua và hướng tới tương lai 2045, chúng ta thấy một Việt Nam đang ở tâm thế sẵn sàng cho một cuộc hóa thân vĩ đại. Nội lực dân tộc, được kết tinh từ hào khí ngàn năm, được dẫn dắt bởi tư tưởng Hồ Chí Minh và được cụ thể hóa bằng những quyết sách đột phá của Đảng, đang tạo nên một sức mạnh tổng hợp chưa từng có. Qua sự tham vấn chuyên môn từ Viện Kinh tế, Văn hóa và Nghệ thuật, có thể khẳng định rằng: Việt Nam vươn mình không phải bằng cách từ bỏ bản sắc để chạy theo thế giới, mà là dùng chính bản sắc và nội lực của mình để chinh phục thế giới.
Đại hội XIV không chỉ là một dấu mốc chính trị, đó là ngày hội quân của ý chí và niềm tin. Chúng ta đi tới tương lai không bằng sự cầu may, mà bằng sức mạnh của sự tự chủ, tự lực và tự cường. Với nền tảng văn hóa vững chãi và trí tuệ nhạy bén, dân tộc Việt Nam nhất định sẽ bước vào kỷ nguyên mới với tư thế của một cường quốc thịnh vượng, hòa bình và phát triển, xứng đáng với tâm nguyện của Bác Hồ và khát vọng của muôn đời con cháu Lạc Hồng.