Mình là gì của nhau, em nhỉ?
Ba năm dài thương nhớ đã qua,
Một sớm mai em lặng lẽ rời xa.
Không sóng gió, không một lời từ giã,
Để khoảng trống lạnh lùng hơn xa lạ.
Những ngọt ngào có hóa gió bay đi?
Anh cất giữ, em thì như hoa lá,
Tựa giấc mơ rồi tỉnh giấc quên gì.
Mình đã từng, đã yêu, và đã nhớ,
Điểm tựa lòng những ngày tháng bão giông.
Phút sau cùng sao câu thơ dang dở,
Em lặng im anh chọn nỗi trống không.
Mình là gì của nhau, em nhỉ?
Một cánh hoa rơi giữa chốn vô thường,
Một khúc hát buồn không ai nhớ kỹ,
Như vệt sao băng vụt tắt cuối đường?
Anh không trách, chỉ còn câu hỏi nhỏ,
Gửi về em, gửi cả gió trời xa:
Mình là gì của nhau, em nhỉ…
Mà đến giờ anh vẫn mãi thiết tha.