Mẹ gói nửa đời vào từng nếp gấp
Thờ phụng niềm tin bằng gánh cả cô đơn
Dẫu biết người đi đã thành sương khói
Vẫn dành bát cơm, đôi đũa cạnh bàn.
Chiến tranh đi qua, nỗi nhớ chẳng tan
Mẹ hóa đá giữa triều dâng nắng muộn
Cái khát vọng tìm người là nguồn mạch
Chảy trong lòng con – đứa trẻ vắng cha.
Con đi về phía những miền viễn xứ
Nơi cha gửi hình hài trong lòng đất...
Tìm một cái tên, một làn gió thoảng qua
Một chút dư hương sót lại của ngày xưa.
Con mang về đây... chẳng phải nỗi đau
Mà là tầm vóc sáng ngời kiêu hãnh
Dẫu chưa thấy mặt, cha là ngọn đuốc
Soi sáng dặm dài, giữ đất nước bình yên.
Mẹ ơi đừng khóc, xin hãy yên lòng
Con đã lớn từ tình cha, nghĩa mẹ
Lời thề người đi, con mang theo rạng rỡ
Viết tiếp hòa bình bằng khát vọng hiên ngang.
Gia đình ta lại sum họp hiển linh
Trong bóng con là dáng hình của bố
Mẹ sẽ bình yên sau nghìn trùng bão tố
Vì con chính là... phần sống tiếp của cha!
Pleiku, 27.12.2025