Bài viết mới nhất từ Nguyễn Đức Hải
Linh Sam - Vườn hạnh phúc
Nằm nép mình bên bờ kênh Rạch Tra – nơi dòng nước mang nặng phù sa từ đại ngàn sông Sài Gòn cần mẫn chảy về bồi đắp cho những ruộng rau muống xanh mướt trải dài vô tận. Có một không gian mà gia chủ đã dành trọn tâm hồn để kiến tạo và đặt cho một cái tên đầy kiêu hãnh. Nhìn từ trên cao, khu vườn như một viên ngọc bích lọt thỏm giữa bức tranh thiên nhiên khoáng đạt. Tiếng chim hót rộn ràng hòa cùng từng đàn cò trắng muốt sãi cánh chao nghiên mỗi buổi chiều tà. Những chuyến xe tải đêm ngày xuôi ngược về chợ đầu mối đô thành. Giữa cái hối hả của nhịp sống hiện đại, khu vườn như một nốt lặng tinh tế, một cõi riêng tách biệt, nơi thời gian dường như không dám chạy vội, mà chỉ khẽ khàng trôi theo những cánh hoa bay, theo nhịp thở đều đặn của cỏ cây và tình yêu đôi lứa.
Sắc hoa đồng nội
Dưới những tán rừng cao su bạt ngàn của vùng đất đỏ miền Đông Nam Bộ, nơi những con đường bazan hun hút bụi mù vào mùa nắng và lầy lội khi mưa đổ, Bù lớn lên trong màu của đất và hình bóng trầm mặc của ba – chú Năm Khải. Miền Đông trong ký ức của cô không chỉ là những hàng cây xanh mướt, mà là cả một bầu trời ký ức nhuốm màu thời gian. Năm Khải không phải một người nông dân bình thường. Ông là một phần của lịch sử, là gương mặt thân quen của phong trào sinh viên yêu nước khắp đô thành Sài Gòn những năm sáu mươi của thế kỷ trước. Cái tên "Năm Khải" từng gắn liền với những cuộc xuống đường, những tiếng thét đòi hòa bình vang vọng khắp các con phố, và cả những tháng ngày đọa đày trong "chuồng cọp" Côn Đảo. Hòa bình lập lại, người thủ lĩnh năm xưa trở về với đôi chân đầy sẹo và lồng ngực mang vết tích của những trận đòn tra tấn, lặng lẽ bám víu lấy mảnh vườn cằn cỗi ở vùng Long Khánh để cùng vợ nuôi con.
Ký ức ngày nhập ngũ
Có những khoảnh khắc đi qua một lần trong đời rồi hóa thành dấu mốc, khắc sâu vào ký ức như ngọn lửa hồng không bao giờ tắt. Với tôi, đó là những ngày đầu nhập ngũ – ngày đánh dấu bước ngoặt cuộc đời, từ một cậu học trò xứ Nghệ gầy gò, non trẻ sang người lính cầm súng vì non sông đất nước.
Vương lá me bay
Trước hiên nhà me xanh
Đã bao mùa thay lá
Đời trải qua gió sương
Vẫn hồn nhiên rạng rỡ
Vương vấn lá me bay
Tựa thiên đường vời vợi
Anh nghe trong hơi thở
Lời thì thầm mùa xuân
Hương me thơm dìu dịu
Bay theo cùng gió...
Nơi ấy Lò Gò
Ta về phía mặt trời buông nơi biên giới
Nơi con sông Vàm Cỏ Đông xuyên qua triền lá đổ
Lò Gò hiện lên như lời ru của đất
Của ngàn xưa...
Nối mạch nguồn xanh thẳm đến vô biên.
Chẳng có phố phường chật...
Gia tài của lửa
Mẹ gói nửa đời vào từng nếp gấp
Thờ phụng niềm tin bằng gánh cả cô đơn
Dẫu biết người đi đã thành sương khói
Vẫn dành bát cơm, đôi đũa cạnh bàn.
Chiến tranh đi qua, nỗi nhớ chẳng tan
Mẹ hóa đá giữa...
Nhớ Bến Nhà Rồng - Năm ấy!
Trân trọng giới thiệu thơ mới sáng tác của Nguyễn Đức Hải.
Lời ru đồng đội
Bao năm rồi, Cha vẫn đi xa
Mẹ mỏi mòn, cạn khô dòng lệ
Em và con, ngày đêm khắc khoải
Ngóng tin Anh… nơi góc bể, chân mây
Nhớ… đêm trăng, tiễn Anh ra chiến trận
Ngào ngạt hương cau… trầu xanh vương vấn
Đợi...