Bài viết mới nhất từ Nguyễn Đức Hải
Ký ức ngày nhập ngũ
Có những khoảnh khắc đi qua một lần trong đời rồi hóa thành dấu mốc, khắc sâu vào ký ức như ngọn lửa hồng không bao giờ tắt. Với tôi, đó là những ngày đầu nhập ngũ – ngày đánh dấu bước ngoặt cuộc đời, từ một cậu học trò xứ Nghệ gầy gò, non trẻ sang người lính cầm súng vì non sông đất nước.
Vương lá me bay
Trước hiên nhà me xanh
Đã bao mùa thay lá
Đời trải qua gió sương
Vẫn hồn nhiên rạng rỡ
Vương vấn lá me bay
Tựa thiên đường vời vợi
Anh nghe trong hơi thở
Lời thì thầm mùa xuân
Hương me thơm dìu dịu
Bay theo cùng gió...
Nơi ấy Lò Gò
Ta về phía mặt trời buông nơi biên giới
Nơi con sông Vàm Cỏ Đông xuyên qua triền lá đổ
Lò Gò hiện lên như lời ru của đất
Của ngàn xưa...
Nối mạch nguồn xanh thẳm đến vô biên.
Chẳng có phố phường chật...
Gia tài của lửa
Mẹ gói nửa đời vào từng nếp gấp
Thờ phụng niềm tin bằng gánh cả cô đơn
Dẫu biết người đi đã thành sương khói
Vẫn dành bát cơm, đôi đũa cạnh bàn.
Chiến tranh đi qua, nỗi nhớ chẳng tan
Mẹ hóa đá giữa...
Nhớ Bến Nhà Rồng - Năm ấy!
Trân trọng giới thiệu thơ mới sáng tác của Nguyễn Đức Hải.
Lời ru đồng đội
Bao năm rồi, Cha vẫn đi xa
Mẹ mỏi mòn, cạn khô dòng lệ
Em và con, ngày đêm khắc khoải
Ngóng tin Anh… nơi góc bể, chân mây
Nhớ… đêm trăng, tiễn Anh ra chiến trận
Ngào ngạt hương cau… trầu xanh vương vấn
Đợi...