Ta về phía mặt trời buông nơi biên giới
Nơi con sông Vàm Cỏ Đông xuyên qua triền lá đổ
Lò Gò hiện lên như lời ru của đất
Của ngàn xưa...
Nối mạch nguồn xanh thẳm đến vô biên.
Chẳng có phố phường chật hẹp những lo toan
Chỉ có bầu trời xanh mêng mông vô tận
Và tiếng chim líu lo gọi bình minh thức dậy
Gió đại ngàn lay động những mầm xanh
Cuốn đi bao bụi bặm cuộc đời.
Nơi ấy...
Có những trảng cỏ trải dài xa tắp
Như tấm thảm nhung êm ái dưới chân trời
Có rừng khộp thay lá vàng như cổ tích
Rơi nghiêng vào nỗi nhớ xa xăm.
Ta nghe trong gió tiếng vọng từ lòng đất
Tiếng bước chân anh bộ đội năm xưa
Tiếng suối reo hay lời ca người kháng chiến?
Vẫn âm vang giữa nắng cháy biên thùy
Lò Gò ơi, máu và hoa hòa quyện tự bao giờ.
Đến đây để thấy lòng rộng dài như gió
Trước vẻ nguyên sơ của sông núi hiền hòa
Để hồn thanh thản tan vào miền nắng đổ
Bay vút lên...
Giữa khoảng không tự do và kiêu hãnh.
Cứ để ta say cái nồng nàn của đất
Cái tĩnh lặng của rừng, cái chân chất của người
Nơi ấy Lò Gò – nơi bàn chân dừng lại
Để tâm hồn... mở cánh đón bình yên.
TP.HCM, 13.01.2026