Vương lá me bay

Trước hiên nhà me xanh

Đã bao mùa thay lá

Đời trải qua gió sương

Vẫn hồn nhiên rạng rỡ

Vương vấn lá me bay

Tựa thiên đường vời vợi

Anh nghe trong hơi thở

Lời thì thầm mùa xuân

Hương me thơm dìu dịu

Bay theo cùng gió mây

Em... là làn mây trắng

Lướt qua đời hư không

Đến chân trời điểm hẹn

Để lòng anh mê say

Ngày ấy Út làm dâu

Nụ cười duyên rạng rỡ

Bên Chị, anh nhìn em

Đầy vơi bao hoài niệm

Thầm lặng me vươn xa

Nhuỵ hồng lay nhè nhẹ

Chạm hoa khế tím yêu

Là nghĩa tình chị đó

Lá me vương tóc em

Dừng lại trên ngực anh

Mang về niềm nhung nhớ

Anh gọi em thật khẽ

Ngập ngừng và xốn xang

Ửng hồng say lá biếc.

Trong đôi mắt sáng trong

Một tâm hồn lồng lộng

Một trái tim lửa cháy

Vượt bão tố phong ba

Sau nụ cười rạng rỡ

Là cả một trời thương

Hoa me vẫn toả hương

Hoà mình theo làn gió

Anh nhận ra trong đó

Mùi hương riêng của em

Đượm tâm hồn nhân cách

Dưới trời xanh, vàng nắng

Thổn thức trong tim anh

Không ồn ào... lặng lẽ

Khẽ nói lời thì thầm...

Rằng: "Anh thương em nhiều lắm...

và Anh... rất yêu em"

                    TP.HCM, 07.12.2025