Tháng Ba âm lịch về, khi những cơn gió đầu hạ bắt đầu chạm nhẹ lên những cánh đồng lúa đang thì con gái, lòng người An Giang lại bâng khuâng một nỗi niềm khó gọi thành tên. Đó không chỉ là sự chuyển mùa của đất trời, mà còn là sự chuyển động âm thầm của ký ức, của cội nguồn, của dòng máu Lạc Hồng đang chảy trong mỗi con người.
Ở An Giang, ngày Giỗ Tổ không chỉ mang ý nghĩa thiêng liêng của một quốc lễ, mà còn mang màu sắc riêng của miền sông nước phương Nam – mộc mạc mà sâu lắng, giản dị mà thấm đẫm tình người. Trên những con đường dẫn vào Đền thờ Quốc Tổ Hùng Vương ở xã Tân Hiệp rực rỡ cờ hoa. Từng dòng người lặng lẽ, trang nghiêm tiến về phía đền, trên tay là những nén nhang thơm, trong lòng là niềm tri ân sâu sắc.
Tiếng trống hội vang lên, dội vào không gian như vọng lại từ ngàn xưa, từ thuở các Vua Hùng dựng nước. Âm thanh ấy không chỉ là tín hiệu của lễ hội, mà còn như một nhịp cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa tổ tiên và con cháu. Trong khoảnh khắc ấy, mỗi người dân An Giang dường như không còn là cá thể riêng lẻ, mà trở thành một phần của cộng đồng dân tộc – cùng chung một nguồn cội, cùng chung một niềm tự hào.
Người dân nơi đây thường nói với nhau rằng: “Đi lễ Đền Hùng không phải để cầu tài, cầu lộc, mà là để tưởng nhớ đến các vị vua Hùng đã có công dựng nước và giữ nước”. Câu nói giản dị ấy lại chứa đựng một triết lý sâu sắc. Trong cuộc sống hiện đại đầy biến động, con người dễ bị cuốn theo những lo toan thường nhật, dễ quên đi cội nguồn của mình thì mỗi dịp Giỗ Tổ, khi đứng trước bàn thờ Quốc Tổ, nhìn làn khói hương bay lên, lòng người bỗng lắng lại. Những bon chen, vội vã dường như tan biến, nhường chỗ cho sự tĩnh tại, cho niềm biết ơn và ý thức trách nhiệm với quê hương, đất nước.
Không khí lễ hội ở Tân Hiệp năm nay càng thêm trang nghiêm khi có sự hiện diện của nhiều đồng chí lãnh đạo và nguyên lãnh đạo của tỉnh tham dự: Phó Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam tỉnh An Giang Trần Thị Thanh Hương; Phó Chủ tịch UBND tỉnh An Giang Nguyễn Thị Minh Thúy; Bùi Ngọc Sương, nguyên Phó Trưởng Ban Chỉ đạo Tây Nam bộ, nguyên Phó Bí thư Tỉnh ủy, nguyên Chủ tịch UBND tỉnh Kiên Giang (cũ); Danh Út, nguyên Phó Chủ tịch Hội đồng dân tộc của Quốc Hội; Đặng Công Huẩn, nguyên Phó Tổng Thanh Tra Chính phủ, nguyên Bí thư Huyện ủy Tân Hiệp (cũ). Nhưng điều đọng lại sâu sắc hơn cả không phải là những bài phát biểu, mà là ánh mắt, là sự thành kính của từng người dân. Một cụ già tóc bạc, tay run run thắp nén hương, lẩm nhẩm khấn nguyện; một em học sinh trong bộ đồng phục chỉnh tề, đứng nghiêm trang trước bàn thờ; hay những người nông dân chân chất, vừa từ ruộng đồng lên, vẫn còn vương mùi bùn đất – tất cả đều mang trong mình một tấm lòng hướng về tổ tiên.
Lễ Giỗ Tổ không chỉ là dịp để tưởng nhớ, mà còn là dịp để nhìn lại và hướng tới. Khi Chủ tịch UBND xã Tân Hiệp Lê Thanh Hùng nhắc lại lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”, đó không chỉ là lời nhắc nhở, mà còn là lời hiệu triệu. Người dân An Giang hiểu rằng, giữ nước hôm nay không chỉ là bảo vệ biên cương, mà còn là xây dựng quê hương giàu đẹp, giữ gìn bản sắc văn hóa và sống có trách nhiệm với cộng đồng.
Phát huy truyền thống “con Lạc cháu Hồng”, Đảng bộ, chính quyền và Nhân dân xã Tân Hiệp đã nỗ lực vượt qua khó khăn, đạt nhiều kết quả quan trọng, toàn diện trên các lĩnh vực. Kinh tế duy trì đà tăng trưởng ổn định, tổng giá trị sản xuất năm 2025 tăng 9,67%; thu nhập bình quân đầu người đạt 85 triệu đồng/người/năm. Cơ cấu kinh tế chuyển dịch theo hướng tích cực, gắn sản xuất với nâng cao chuỗi giá trị và phát triển bền vững. Chương trình xây dựng nông thôn mới tiếp tục được nâng chất; kết cấu hạ tầng, nhất là hệ thống giao thông nông thôn, được quan tâm đầu tư đồng bộ, ngày càng hoàn thiện. Lĩnh vực văn hóa - xã hội trên địa bàn xã có nhiều chuyển biến tích cực; an sinh xã hội được đảm bảo; tỷ lệ hộ nghèo đa chiều giảm còn dưới 1,96%; đời sống vật chất, tinh thần của Nhân dân không ngừng được nâng lên. Những con số về phát triển kinh tế – xã hội của Tân Hiệp trong năm qua không chỉ là thành tích, mà còn là minh chứng cho tinh thần ấy. Từ một vùng đất còn nhiều khó khăn, nay đã vươn lên với thu nhập bình quân đáng kể, tỷ lệ hộ nghèo giảm mạnh, đời sống người dân ngày càng được nâng cao. Nhưng điều đáng quý hơn cả là sự đoàn kết, là tinh thần “con Lạc cháu Hồng” vẫn được gìn giữ và phát huy.
Trong khuôn viên đền, những hoạt động văn hóa, thể thao diễn ra sôi nổi, như: thi đấu cờ vua, cờ tướng; hội thi gói và nấu bánh chưng, trưng bày mâm ngũ quả; giao lưu đờn ca tài tử; triễn lãm hình ảnh về thành tựu văn hóa – xã hội thời đại Vua Hùng với chủ đề “An Giang – Tự hào cội nguồn, vững bước tương lai”; trưng bày, giới thiệu các sản phẩm OCOP;….đã tạo nên một không khí vừa trang nghiêm vừa rộn ràng. Tiếng cười của trẻ nhỏ khi tham gia trò chơi dân gian hòa cùng tiếng đàn, tiếng ca của đờn ca tài tử, tạo nên một bản hòa âm độc đáo của truyền thống và hiện đại. Những hội thi gói bánh chưng, trưng bày mâm ngũ quả không chỉ là hoạt động vui chơi, mà còn là cách để thế hệ trẻ hiểu hơn về văn hóa dân tộc.
Đặc biệt, hình ảnh những bữa cơm chay miễn phí dành cho người dân và du khách đã để lại nhiều xúc động. Không phải là những món ăn cầu kỳ, nhưng mỗi phần cơm đều chứa đựng tấm lòng sẻ chia, tinh thần nhân ái – những giá trị cốt lõi của văn hóa Việt Nam. Một du khách từ xa đến đã nói: “Tôi cảm nhận được sự ấm áp không phải từ món ăn, mà từ cách người ta trao cho nhau”.
Ở một góc nhìn khác, câu chuyện về Đền Hùng Nam Thái Sơn ở Hòn Đất lại mở ra một chiều sâu lịch sử đặc biệt. Được xây dựng từ những năm 1940 bởi những người dân từ miền Bắc vào Nam lập nghiệp, ngôi đền không chỉ là nơi thờ tự, mà còn là biểu tượng của nỗi nhớ quê hương, của khát vọng giữ gìn cội nguồn giữa vùng đất mới. Những con người “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” ấy, dù cuộc sống còn nhiều gian khó, vẫn dành một phần tâm sức để dựng nên một nơi thiêng liêng, để mỗi năm có thể tụ họp, tưởng nhớ tổ tiên.
Trải qua chiến tranh, bom đạn, ngôi đền nhiều lần bị tàn phá, nhưng chưa bao giờ bị lãng quên. Mỗi lần được dựng lại, ngôi đền như được tiếp thêm một lớp ký ức, một tầng ý nghĩa. Đó không chỉ là nơi thờ các Vua Hùng, mà còn là nơi ghi nhớ công lao của những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Sự giao thoa giữa tín ngưỡng và lịch sử, giữa quá khứ và hiện tại đã tạo nên một không gian văn hóa đặc biệt, nơi mỗi bước chân đều như chạm vào hồn thiêng sông núi.
Người dân An Giang hôm nay, dù sống giữa thời đại công nghệ, vẫn giữ cho mình một góc tâm hồn dành cho những giá trị truyền thống. Họ có thể sử dụng điện thoại thông minh, mạng xã hội, nhưng khi đến ngày Giỗ Tổ, họ vẫn chọn cách đơn giản nhất: thắp một nén nhang, cúi đầu trước bàn thờ và lặng lẽ nói lời tri ân.
Có lẽ, điều làm nên sức sống bền bỉ của Giỗ Tổ Hùng Vương không nằm ở quy mô tổ chức, mà nằm ở sự gắn bó trong lòng mỗi người dân. Đó là một sợi dây vô hình, nối kết hàng triệu con người trên dải đất hình chữ S, từ miền núi đến đồng bằng, từ Bắc chí Nam. Và ở An Giang, sợi dây ấy càng trở nên rõ nét, khi những con người từ nhiều vùng miền khác nhau cùng hội tụ, cùng chung một niềm tin, một lòng hướng về tổ tiên.
Giữa không gian thanh bình của vùng đất lúa “cò bay thẳng cánh”, hình ảnh những dòng người lặng lẽ vào đền dâng hương trở thành một bức tranh đầy cảm xúc. Đó là bức tranh của lòng biết ơn, của sự tiếp nối, của niềm tin vào tương lai.
Giỗ Tổ Hùng Vương ở An Giang không chỉ là một ngày lễ, mà là một câu chuyện – câu chuyện về hành trình giữ gìn cội nguồn, về sự gắn kết cộng đồng, về tinh thần dân tộc. Và trong câu chuyện ấy, mỗi người dân đều là một nhân vật, một người kể chuyện, bằng chính hành động và tấm lòng của mình. Khi nén hương cuối cùng tàn, khi dòng người dần thưa vắng, không gian đền lại trở về với sự tĩnh lặng vốn có. Nhưng trong lòng mỗi người, dư âm của ngày lễ vẫn còn đó – như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu sắc: Dù đi đâu, làm gì, cũng đừng quên mình là con cháu của các Vua Hùng.