Khung cửa sổ chưa bao giờ mở
Mùa ra đi bỡ ngỡ không về
Qua năm tháng đời chăn đơn, gối lẻ...
Gió mùa xuân sao ấm được mùa đông....!?
Ta dừng lại bên hiên mùa gió đổi
Nhành hoa mai lả tả cánh hoa tàn...
Ai đi đến rồi buông niềm nhung nhớ
Nỗi lòng nào gởi lại giấc mơ xa...
Kìa suối nhỏ, con cá vàng quẫy nước...
Tiếng ếch xa làm xao động khu vườn...
Ta ngồi lặng nhìn chim về múa hát...
Cảnh mùa xuân còn đọng chút dư hương...
Tia nắng ấm, buổi bình minh thức giấc...
Ngày qua nhanh như sương đọng trên cành..
Một thoáng chốc đã hóa thành dĩ vãng...
Ta còn gì lưu luyến chuyện trăm năm...
Khung cửa nhỏ vần nằm im nơi đấy...
Trên tường rêu ngói phủ một màu xanh....
Ta vương vấn, hay lòng còn trắc ẩn...
Người đi rồi biết còn nhớ ta chăng...!!?.
15.03.2026