Mưa xuân
Những hạt bụi nhỏ giăng khắp bầu trời, mỏng manh như tấm rèm thưa che phủ không gian.
Cánh mai vàng nhẹ rơi trong làn nước mảnh, tựa lời nhắn gửi dịu dàng của nàng xuân, đánh thức muôn loài khỏi giấc ngủ dài. Là gió vô tình mang đi sắc hoa, hay đất trời đang gửi chút tình riêng cho nhân gian?
Sáng nay, mưa lất phất tựa khúc nhạc đầu mùa. Những giọt nước trong trẻo len lỏi qua kẽ lá, đọng lại trên chồi non. Chỉ đơn giản vậy thôi, mà lòng người bỗng say đắm trong hơi thở mới mẻ của tạo hóa.
Từng giọt li ti ấy chính là nhựa sống, là lời tự tình về những khởi đầu mới, chắp cánh cho khát vọng đang nhen nhóm. Mưa gieo vào nhân thế nguồn năng lượng vô tận để vạn vật bừng tỉnh dưới ánh sáng ngày mai. Dư âm ấy sẽ mãi đọng lại trong vị đất nồng nàn, trong sắc biếc xanh của bức tranh thiên nhiên rực rỡ.
Phải chăng mưa xuân là khoảnh khắc giao hòa, là tiếng gọi thức tỉnh từ sâu thẳm tâm hồn? Từng giọt yêu thương nhỏ bé, từng phút giây bình yên.
Xuân yêu thương...
Đồng Tháp, 18/3/2026