Người ta thường nói “văn như người, văn là người”. Đọc văn như gặp người. Quả thật như vậy, ai đã từng đọc cuốn sách “Mỏng mảnh xuyến chi”, và những ai đã từng gặp gỡ nhà văn Trần Hiền, cũng cùng có chung một niềm thức cảm; về một nhà văn hiền lành, dung dị, lặng thầm ít nói, nhưng lại rất đỗi nghiêm cẩn, kiên định. Vừa có vẻ mộc mạc, chịu thương chịu khó, lại mang dáng vẻ thanh lãnh, khiêm cung, hết sức lễ phép và chân thành.
Tác giả Trần Hiền là cử nhân sư phạm Văn - Sử Trường Cao đẳng Sư phạm Quảng Trị, là cử nhân Luật trường Đại học Luật Huế, là nhà văn của Chi hội Văn học tỉnh Quảng Trị. Sinh ra trên mảnh đất Vĩnh Linh gió lào cát trắng, nắng rát mưa dầm. Bằng tình yêu quê hương và niềm đam mê văn chương, sức viết đầy sáng tạo, giọng văn Trần Hiền nhẹ nhàng sâu lắng, dễ đi vào lòng người, với những suy tư mang tính chiêm nghiệm sâu sắc về con người và cuộc đời.
Tản văn “Mỏng mảnh Xuyến Chi” lấy cảm hứng từ một loài hoa đồng nội thuần khiết, tinh khôi. Một loài hoa mọc khắp ruộng đồng bờ bãi, trắng trong như chính tâm hồn nàng thôn nữ. Trần Hiền cũng thế, tuổi ấu thơ là đứa trẻ lớn lên trên vùng đất nắng lửa gió lào, đất đỏ bạt lên trong chiều gió cuốn. Đôi chân trần chạy trên đất, cả thân hình bé nhỏ tắm táp trong cái nắng rát bỏng của mùa hạ, đã hun đúc nên một cô bé nhỏ nhắn có đôi mắt sáng và trái tim luôn nồng ấm với tất cả những gì bé nhỏ xung quanh.
Một mùi hương nhẹ của hoa cau tháng tư, một đêm gió lành dưới trăng vàng yên ả. Đoá xuyến chi mỏng manh trong chiều gió thổi. Những cảm nhận tinh tế nhất của một đứa trẻ lớn lên trên quê lúa, hay chút mát mẻ của thịt da khi lăn lóc chơi trò trốn tìm giữa những vồng khoai lang. Trăng thôn dã lọt vào khe cửa, chút ánh sáng thanh mảnh, trong trẻo nhất của hồn quê hồn người cũng được chị viết vào trong văn.
Là nắng, nắng cũng dịu dàng, trong trẻo. Là mưa, cũng là những cơn mưa chất chứa đời. Một ánh trăng quê cũng đủ mơn man lên từng lá cây, ngọn cỏ, mang âm hưởng cảnh đẹp nông thôn của những năm chưa có điện, những năm của 7X, 8X... mà ánh trăng cứ ngập tràn, tan chảy dọc đường quê. Là mùa vàng, mùa bội thu trên khắp đồng ruộng quê nghèo. Một mùa xoan rụng, một cánh tràm vàng, những nuối tiếc một mối tình đầu mang màu sắc phượng vĩ cũng được chị gói ghém cất giữ vào tản văn.
Hồn quê, hương phố, không chỉ quê hương đất đỏ, mà miền đất thị thành bé nhỏ miền Trung cũng được chị đưa vào văn. Thị xã Đông Hà ngày xưa, với những đứa trẻ đường sắt đầu trần chân đất, nhặt nhạnh sắt vụn, chai nhựa dọc đường tàu, có hoa xuyến chi bung nở trắng muốt, đủ để khiến lòng người đọc phải chậm lại, lạc trong dòng nhớ, dòng hồi tưởng và những dòng hoài niệm da diết về tuổi thơ.
Cuốn sách với 19 tản văn, mang âm hưởng nhẹ nhàng, tinh khôi, vừa sâu lắng như nhịp thở thổn thức của dòng thời gian chạy nhanh trên số tuổi đời người. Nhà văn Trần Hiền, bằng bút pháp nghệ thuật giản dị, lời văn trong sáng, không hoa mĩ, lắng mình trong dòng cảm xúc bất tận, chạm đến trái tim người đọc bởi tình yêu cuộc sống thuần hậu, khiêm nhường, lặng lẽ mà không khi nào nguôi thổn thức.
Rằng, ai cũng là một đoá hoa, và dù là đoá hoa nào, cũng đều bền bỉ, thầm lặng toả cho hết vẻ đẹp và hương thơm của mình, hoà vào vẻ đẹp bất tận của nhân thế. Cứ thế, lặng lẽ mà không phô trương, giản dị mà không ồn ào.
Tản văn “Mỏng mảnh xuyến chi”, cũng đẹp như chính tâm hồn chị - như chị tự gọi về mình - “người con gái đất lúa”, khiêm nhường mà lặng lẽ toả hương! Hãy đón đọc “Mỏng mảnh xuyến chi”, để biết giữa những xô bồ của cuộc sống, một nhành hoa, một chiếc lá, một cành cây, cũng đủ cho ta vịn vào, để kiên trì yêu thương cuộc sống.