Tiếng lòng từ tâm bão

Tôi đứng dây giữa trung tâm vùng lũ, nước bốn bề ngập hết cả nhà dân, góc phố. Bão mấy ngày rồi nước cứ mãi miết dâng cao, từng  cơn sóng xô bờ dội vào tim tôi đau nhói. Nướt mắt không còn để rơi cho từng ngày lặn lội với những cơn mưa.

Nhìn về xa, từ thượng nguồn dòng sông Ba rộng lớn, nước nối nhau dồn dập đổ về hạ nguồn. Nước cuốn phăng những cánh đồng ngô, bãi bí, luống rau mẹ trồng chỉ một vùng nước bao la. Những rặng tre già từng là nơi soi bóng những trưa hè, giờ còn lại những thân tre oằn mình vì lũ.

7da6eedc8e50020e5b41-1763948127.jpg

Tiếng lòng từ tâm bão 

Mới tháng Năm, các hồ thủy điện trơ cả đáy, con cá chép hồng ngụp lặn trốn hoàng hôn. Vậy mà giờ đây cửa hồ tung bọt trắng, nước vô tư hối hả đổ về xuôi. Tôi không nguôi tiếng mẹ thét gào, kêu cứu: Tìm con thơ khi nước lũ lên nhanh. Người với người gọi nhau chạy thoát, tài sản lúc này có nghĩa gì đâu. Cả một đời cơ nghiệp với con trâu, nước ngập sâu gia cầm, gia súc, chết cả rồi, mất cả rồi vốn luyến của nhà nông.

Biển ngày nào xanh lên niềm hy vọng, khi thuyền về là tôm cá đầy khoang. Nụ cười biển mênh mang từng làng chài, xóm đảo. Bão chồng bão, tan tành thuyền, thúng ra khơi. Những lồng tôm hùm đầu tư tiền tỷ, vay ngân hàng và gom góp bao năm. Chưa thu hồi vốn lại lăn tăn chuyện đầu tư tái sản xuất, con cái học hành cũng trông cậy vào đây.

Bão lại về cùng hoàn lưu sau bão, nước dâng cao biển gánh chịu trăm phần. Ai đổ lỗi sao núi cao không giữ nước, mà trút về bờ biển hóa đau thương. Từ núi cao rặng keo, tràm cũng đồng cam số phận. Cây thì nghiêng theo gió trở mùa, cây không chịu nổi đành thân lìa xa gốc, lá  xác xơ bay theo lũ về xuôi.

Vùng cô lập đã bao ngày không có điện, mất liên lạc với bên ngoài để cầu cứu lúc nữa đêm. Nước lên tới đâu, người trèo lên tới đó, bố mẹ nằm mưa dành chỗ ráo cho con. Dù thương từng con gà, con chó, đành bất tâm nhìn dòng nước mang đi. Bao gạo nếp để dành ngày kỵ cơm, chạp mã, giờ chỉ còn bùn nhão với rong rêu.

Những chiến sỹ Công an, bộ đội đã dầm mưa, lội suối cõng hàng đến người dân. Có những đếm khuya chèo thuyền giữa cơn sóng dữ, đưa cụ già, em bé đến nơi cao. Những tình nguyện viên trong Nam, ngoài Bắc cũng đói lòng đi suốt mấy ngày đêm. Ai ở đâu xin đồng tâm hướng về vùng lũ, đừng toan tính chuyện giàu sang, hèn  nhục. Khúc ruột đau xin cả tàu bỏ cỏ, gói cháo, thùng lỳ, miếng bánh xẻ làm đôi. Ngày cuối tuần có hẹn hò bè bạn, ly rượu đào xin gát lại ngày sau. Ta đến mau nơi cơ quan Mặt trận, nơi chính quyền đang tiếp nhận hàng cứu trợ. Dẫu ngoài đời nợ nhau một lần nhậu, cũng đâu bằng dân đói giữa đêm thâu.

Bạn cho đi cũng xin đừng suy nghĩ, rằng hàng này có đến được người đân. Đảng lãnh đạo, Chính phủ quan tâm, chính quyền thực hiện, tiền bạn ủng hộ sẽ được phân phối công tâm.

Nói lời này là gan ruột của người từng tham gia cứu trợ, bạn và tôi, chồng và vợ hãy sẻ chia. Khi chúng ta ở vùng cao không bị bão lụt, đó là diễm phúc rồi nên có chia sẻ thêm một chút cũng chẳng sao./.