
Ai có việc về nhà thống lý
Thấy một cô bền bỉ hàng ngày
Sợi gai cứ miệt mài quay
Lúc nào cũng cúi mặt đầy tâm tư
Vợ A Sử là cô gái ấy
Về làm dâu đã mấy năm rồi
Nguồn cơn từ chuyện xa xôi
Món nợ nhà Mị vay hồi ngày xưa
Mẹ Mị chết vẫn chưa trả được
Nên Mị đành phải bước làm dâu
Cho dù Mị chẳng muốn đâu
Nhưng mà A Sử chặn đầu cướp đi
Hàng mấy tháng sầu bi khóc lóc
Có một đêm chạy dốc về nhà
Nàng quỳ xuống đất lạy cha
Bố nhìn con gái đoán ra sự tình:
“Dù mày định đi tìm cái chết
Nợ vẫn còn tao biết tính sao”
Mị bưng mặt khóc nghẹn ngào
Tay cầm lá ngón ném vào gió bay
Vậy là Mị đành quay trở lại
Rồi quen dần khổ ải đầy thân
Nghĩ mình trâu ngựa muôn phần
Ngày này tháng khác cứ lần theo nhau
Làm có lúc, thân trâu thân ngựa
Đêm được nằm ở cửa gãi chân
Được nhai cỏ chỗ bóng râm
Có đâu như Mị vùi thân đêm ngày
Cửa sổ tựa bàn tay bé tí
Đó là nơi buồng Mị thường nằm
Nhìn ra chẳng rõ sương, trăng
Dù mưa hay nắng cũng bằng nhau thôi
Như con rùa nhỏ được nuôi
Từ trong xó cửa hết đời biết đâu
Tết năm đó ở đầu ngọn núi
Các nương ngô lúa mới gặt xong
Cỏ gianh vàng ửng như hong
Gió mang giá rét mùa đông tràn về
Nhưng trong các làng kia, Mèo Đỏ
Bao váy hoa giờ đã đem phơi
Đám trẻ con trước sân chơi
Sáo ai đầu núi bồi hồi thiết tha
Mị nghe sáo vọng lại nhà
Nhẩm theo bài hát gần xa nồng nàn
Giờ Mị cũng rót tràn bát rượu
Uống từng hơi như thiếu lâu ngày
Mị ngồi như lịm như say
Bao nhiêu kỷ niệm cùng bay về gần
Mị thổi sáo muôn phần xuất sắc
Chiếc lá nào vừa đặt trên môi
Thổi hay như sáo, trời ơi
Bao nhiêu người muốn trọn đời theo cô
Người chơi vãn, Mị trơ trước cửa
Bỗng thấy lòng mình tựa mùa xuân
Mị còn trẻ đẹp muôn phần
Bây giờ Mị muốn một lần đi chơi
Đầu tiên Mị phải ngồi quấn tóc
Với váy hoa còn vắt phía trong
Bỗng đâu A Sử vào phòng
Lấy luôn một sợi dây thừng trói cô
Trong bóng tối, cơ hồ nín lặng
Mị vẫn nghe sáo vẳng ngoài đường
Nồng nàn hơi rượu còn thương
Bàn chân vùng bước mà không được nào
Chỉ còn tiếng ngựa lao xao
Một mình thổn thức biết bao nỗi niềm
Mị trói đứng cả đêm như vậy
Lúc tỉnh mê lúc thấy nhớ nhung
Tới khi trời đã sáng bừng
Mị bàng hoàng tỉnh, đau từng vết thương
A Sử bước vào buồng chuệnh choạng
Áo rách vai đã toạc ra rồi
Cái khăn loang lổ máu tươi
Chị dâu cởi trói, dây rời Mị ra
Nói với Mị thật là khe khẽ:
“Hái thuốc đi thật lẹ cho chồng”
Mị đau không nhấc được chân
Nghe người kể lại mới dần rõ thêm
Chuyện diễn biến từ đêm hôm trước
A Sử đi tìm cuộc vui chơi
Hung hăng ném đá mọi người
Gặp ngay A Phủ đến thời đánh luôn
Mị bỗng thấy người đông quá thể
Có ai quỳ ở phía trong nhà
Đoán là A Phủ chàng ta
Người nhà thống lý bắt và xử luôn
Chúng đánh đập và tuôn chửi bới
Mắt cùng môi giập với máu trào
“Một trăm bạc nộp cho tao
Không tiền thì phải bước vào hầu ông”
Thế là A Phủ không thể thoát
Làm kẻ hầu đến bạc người ra
Đốt rừng, cày cuốc gần xa
Săn bò, bẫy hổ cũng là chăn trâu
Một ngày nọ, bỗng đâu đàn hổ
Ra phá nương bắt ngựa bắt bò
Một con bò lạc khá to
A Phủ sơ ý để cho hổ vồ
Chàng liền bị bắt vô trói cột
Hổ khi nào bắn được mới tha
Hàng đêm cô Mị bước ra
Hơ tay thổi lửa để mà ấm hơn
Thấy A Phủ mở tròn con mắt
Đã mấy đêm Mị vẫn lặng thinh
Nhưng đêm nay một cảnh tình
Đôi dòng nước mắt của anh nhạt nhòa
Mị nhớ lại chuyện qua năm trước
Đã bao lần Mị khóc lặng thầm
Bao nhiêu lệ rỏ châu thân
Không lau đi được, chết dần từng đêm
A Phủ sắp đến thềm cửa tử
Cứ thế này là rũ xương thôi
Việc gì phải chết, trời ơi
Nếu mà trốn được, trốn thời cho nhanh
Nếu A Phủ mà thành công trốn
Mị sẽ thành khốn đốn mất thôi
Bị vu cho tiếng cứu người
Trói thay vào cột chết thời rục xương
Nhà vẫn tối như bưng lúc ấy
Mị rút dao cắt lấy nút dây
“A Phủ ơi, hãy chạy ngay”
Đứng trong bóng tối phút giây lặng thầm
Rồi Mị bỗng chạy băng như gió
“A Phủ ơi gượm đã, chờ tôi
Ở đây thì chết mất thôi
Cho tôi đi với, hai người cùng đi”
Hai người cao tẩu viễn phi
Cùng lao xuống dốc núi kia lẹ làng
Phủ cùng Mị trốn sang vùng khác
Cũng là khi quân Pháp tràn về
Cùng nhau bảo vệ làng quê
Kết thành chồng vợ tràn trề yêu thương.