Bàn Văn Minh và chuyến đi Bắc Quang, thôn Pha, Đồng Tâm (Hà Giang): Hành trình trở về với những giá trị bình dị và đơn giản

Bắc Quang là 1 huyện cửa ngõ phía Nam đầu tiên của (Hà Giang) nằm trên quốc lộ 2 cách thành phố Hà Giang 60 km về phía Bắc. Nay là phường Hà Giang hiện tại sau khi sáp nhập là tỉnh Tuyên Quang

Bắc Quang – Vùng đất khởi đầu cho những cuộc gặp gỡ nghĩa tình

Là vùng đất không ồn ào, không phô trương, cũng không nằm trong những danh sách điểm đến “phải check-in” của du lịch đại chúng. Nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại tạo nên sức hút riêng, bền bỉ và sâu sắc. Trong chuyến đi đến Bắc Quang. Minh không chỉ đặt chân đến một địa danh trên bản đồ, mà còn bước vào một không gian sống khác – nơi con người, thiên nhiên và thời gian tồn tại trong sự hài hòa hiếm thấy.

z7426773474177-328d470669ddb2fed1b256a4891a824c-1768299868.jpg

Từ Lào Cai, chuyến đi của tôi ,bắt đầu trong buổi sớm còn vương hơi lạnh của vùng cao. Con đường quen thuộc dần mở ra những khúc quanh mới, đưa người lữ hành rời xa nhịp sống thường nhật để tiến sâu hơn vào không gian núi rừng phía Bắc. Càng đi về phía Bắc Quang – Hà Giang, cảnh sắc càng trở nên hiền hòa, những dãy núi nối nhau trập trùng, những bản làng thấp thoáng bên triền đồi như chào đón người đến bằng sự lặng lẽ rất riêng.

Qua quốc lộ 2, khi Hà Giang hiện ra không ồn ào mà chậm rãi, chuyến đi cũng dần đổi nhịp. Không còn là sự háo hức của việc đến một vùng đất mới, mà là cảm giác chuẩn bị bước vào một nơi thân quen, nơi con người và thiên nhiên dường như đã hòa vào nhau từ lâu. Và rồi, từ trung tâm Bắc Quang, con đường nhỏ dẫn lối về thôn Pha mở ra — giản dị, yên bình, như một lời mời không cần cất tiếng. Ở đó, hành trình không chỉ bắt đầu bằng những bước chân, mà bằng sự lắng lại của lòng người.

Một hành trình rời xa nhịp sống vội vã

Chuyến đi bắt đầu không bằng những kỳ vọng lớn lao, mà chỉ bằng lòng mong muốn rất giản dị,được rời xa nhịp sống gấp gáp thường ngày để tìm một khoảng lặng cho tâm hồn. Trên những cung đường dẫn vào Bắc Quang, tôi cảm nhận rõ sự chuyển mình của không gian. Phố xá dần lùi lại phía sau, thay vào đó là những dãy núi trập trùng, những thung lũng mở ra trong làn sương mỏng, những thửa ruộng trải dài theo triền đồi như nét vẽ mềm mại của thiên nhiên.

z7426773455948-ae837f7bf55045b56874e5d8ca24d100-1768299868.jpg

Không có cảm giác choáng ngợp, không có sự choáng lóa của cảnh sắc kỳ vĩ, Bắc Quang đón người đến bằng vẻ đẹp hiền hòa, chậm rãi. Ở nơi ấy, mọi thứ dường như vừa đủ – đủ xanh của núi rừng, đủ trong của bầu trời, đủ yên để con người lắng nghe chính mình.

Bắc Quang – miền đất của sự bền bỉ và gìn giữ

Bắc Quang là nơi cộng cư lâu đời của nhiều dân tộc anh em như Tày, Dao Tuyển, Nùng… Mỗi dân tộc mang theo những phong tục, tập quán, nếp sống riêng, được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác như một dòng chảy âm thầm nhưng bền bỉ. Trong những bản làng nằm nép mình bên sườn núi, những ngôi nhà sàn mộc mạc hiện lên không chỉ như nơi ở, mà còn là không gian lưu giữ ký ức, văn hóa và cốt cách của cả một cộng đồng.

z7426773463087-ce143db110ad036c7a3c1e6c6c5648b7-1768299868.jpg

Minh đã dành thời gian bước vào những không gian rất đời ấy: ngồi bên bếp lửa nghe câu chuyện mùa vụ, nhìn những bàn tay chai sạn của người nông dân sau ngày dài lao động, lặng lẽ quan sát nhịp sinh hoạt chậm rãi nhưng ngăn nắp của mỗi gia đình. Ở Bắc Quang, con người sống gần thiên nhiên, thuận theo thiên nhiên và trân trọng từng điều nhỏ bé mà cuộc sống ban tặng.

“Tình người "  điều ở lại lâu nhất sau mỗi chuyến đi”

Nếu cảnh sắc là phần nhìn thấy, thì con người Bắc Quang chính là phần ở lại lâu nhất trong ký ức của  Minh. Đó là những con người còn nhiều vất vả, nhưng luôn giữ cho mình sự chân thành và tử tế. Một lời chào mộc mạc, một chén nước chè xanh mời khách, một bữa cơm đơn sơ nhưng đầm ấm – tất cả đều không mang tính hình thức, mà xuất phát từ sự hiếu khách tự nhiên, từ nếp sống đã ăn sâu vào tâm thức.

z7426773463329-fe6b774dbd487051a605b47684e5a36f-1768299867.jpg

Ở Bắc Quang, người ta không hỏi nhiều về danh tính, về xuất thân, về thành tựu. Người ta đón nhau bằng sự tin cậy, bằng cách sống thật và đối đãi thật. Chính sự giản dị ấy đã tạo nên một thứ “giàu có” rất riêng – sự giàu có về tình người, về niềm tin và về những mối liên kết bền chặt giữa con người với con người.

Thôn Pha - Đồng Tâm – nơi chuyến đi trở thành cuộc gặp gỡ của tình người"

Con đường dẫn vào đến thôn Pha Đồng Tâm, Bắc Quang, không dài nhưng đủ để người ta kịp rũ bỏ những ồn ào còn sót lại sau hành trình. chậm dần giữa những rặng cây xanh, những mái nhà đơn sơ hiện ra trong làn gió núi mát lành. Ở nơi ấy, không có tiếng còi xe, không có bảng hiệu rực rỡ, chỉ có sự bình thản rất thật của một miền quê vẫn giữ được nhịp sống riêng của mình.

“Gặp anh, gặp chị – một miền yên bình mang tên tình người”

“Cuộc gặp gỡ của người anh, người chị và người bạn – khi con người chạm vào con người”

Người đầu tiên đón tiếp là anh Đặng Văn Nhì — dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, nụ cười hiền nhưng nói chuyện thì “mặn” không kém ai. Ở anh có cái chất rất đặc trưng của ngườ giản dị ,ít lời hoa mỹ, nhưng mỗi câu nói đều thật, đều thẳng và đều có cái duyên rất riêng.

Bên cạnh anh Nhì là chị Đặng Thị Nhâm - người phụ nữ của núi rừng đúng nghĩa: nhanh nhẹn, đảm đang, nói năng nhỏ nhẹ nhưng ánh mắt lúc nào cũng toát lên sự ấm áp. Chị không nói nhiều, nhưng chỉ cần một mâm cơm bày ra, một ấm nước được rót đầy, cũng đủ hiểu sự hiếu khách ở đây không nằm ở lời nói, mà nằm ở hành động.

Và không thể không nhắc đến Đặng Văn Hà — người bạn mang đúng tinh thần “bắc cầu” cho cả cuộc gặp gỡ. Hà là kiểu người vừa xuất hiện đã khiến không khí bớt khách sáo đi một nửa. Cách nói chuyện chân tình, thêm chút hài hước rất đời của Hà khiến câu chuyện giữa những con người vốn xa lạ nhanh chóng trở nên gần gũi như đã quen từ lâu.

Câu chuyện bên mâm cơm và tiếng cười rất thật

Không cần kịch bản, không cần sắp đặt, cuộc trò chuyện cứ thế diễn ra tự nhiên bên mâm cơm giản dị. Câu chuyện bắt đầu từ chuyện nương rẫy, mùa vụ, rồi lan sang chuyện đời, chuyện con cái, chuyện làm ăn, chuyện “ngày xưa khổ thế nào mà vẫn sống được”.

Anh nhì kể câu chuyện tình yêu của mình với chị ra sao,anh kể ngày xưa khi bắt đầu biết yêu thì anh đi bộ gần 7 km  đi tán gái vô tình thì gặp được chị bây giờ anh kể vu vơ “anh  bảo “nếu không đi bộ đi chơi thì làm gì đã gặp được chị bây giờ “anh chị cười to”

Sự hài hước của những con người từng trải

Điều đặc biệt ở anh Nhì, chị Nhâm và Hà không nằm ở việc họ kể chuyện hài, mà ở chỗ cuộc đời họ đủ nhiều trải nghiệm để có thể cười lại chính những vất vả của mình. Cái hài ở đây không ồn ào, không cố tình gây cười, mà rất duyên — kiểu hài chỉ có ở những người đã quen sống cùng khó khăn mà không để khó khăn làm mình khô cứng.

Có lúc câu chuyện đang rôm rả, anh Nhì quay sang nói với tôi

“Ở đây không có gì đâu chú minh ạ! Chỉ có cái tâm và tình lúc nào cũng mở.”

Một câu nói nghe qua thì vui, nhưng nghĩ kỹ lại thấy rất sâu. Bởi đúng là ở đây thứ người ta trao cho nhau nhiều nhất không phải vật chất, mà là tấm lòng.

Một buổi gặp gỡ đủ để nhớ lâu

Cuộc gặp gỡ ở thôn Pha Đồng Tâm không dài, nhưng đủ để đọng lại. Không có lời chia tay cầu kỳ, không có những hứa hẹn xa xôi. Chỉ là cái bắt tay chặt hơn một chút, ánh mắt nhìn nhau lâu hơn một chút, và cảm giác rất rõ ràng rằng: nếu còn quay lại Bắc Quang, đây là nơi người ta muốn ghé đầu tiên.

z7426773445349-e8b7e110b4c76d9be1cde437a5c36909-1768299867.jpg

Với Minh, thôn Pha không chỉ là một thôn nhỏ trên bản đồ, mà là nơi chuyến đi trở nên có hồn. Bởi đôi khi, điều khiến người ta nhớ về một vùng đất không phải là cảnh đẹp, mà là những con người đã khiến mình cười, khiến mình ấm, và khiến mình thấy mình không còn là người ngoài.

Chuyến đi khép lại nhưng trái tim mang nhiều cảm xúc đẹp

Rời thôn  Pha chuyến đi của Minh tưởng như đã khép lại, nhưng dư âm thì vẫn còn nguyên vẹn. Con đường núi uốn lượn đưa anh rời xa bản làng nhỏ bé ấy, nhưng trong lòng lại nặng thêm những điều không dễ gọi tên. Không phải vì cảnh sắc níu chân, cũng không phải vì bữa cơm ngon hay câu chuyện vui, mà bởi cảm giác được đối đãi bằng sự chân thành thuần khiết nhất – thứ cảm giác ngày càng hiếm giữa cuộc sống nhiều vội vã.

Anh Đặng Văn Nhì với chị Đặng Thị Nhâm với sự chu đáo âm thầm, và bạn Đặng Văn Hà với tiếng cười cởi mở — mỗi người một cách, nhưng đều chung một điều: tiếp đãi tôi bằng cái tâm rộng mở. Họ không cố gắng tạo ấn tượng, bởi chính sự tự nhiên đã là điều khiến người khác ấn tượng sâu sắc nhất.

Khi xe lăn bánh rời thôn, tôi chợt nhận ra rằng có những chuyến đi không đo được bằng quãng đường đã đi qua, mà đo bằng những gì còn ở lại trong lòng sau khi đã rời xa. Thôn Pha Đồng Tâm không cho tôi cảm giác choáng ngợp, nhưng lại cho tôi một khoảng lặng quý giá — nơi con người được sống chậm, sống thật và cười với nhau bằng những điều rất đời.

z7426773439039-044ba1bb2bd9d760c35636dfae1fb970-1768299866.jpg

Giữa một thế giới ngày càng ồn ào, nơi con người dễ đánh đổi sự tử tế lấy tiện lợi, dễ thay những cái bắt tay thật bằng những lời xã giao vội vã, thì ở đây hiện lên như một lời nhắc nhẹ nhàng. Nhắc rằng, giá trị bền vững nhất không nằm ở những điều lớn lao, mà nằm ở cách con người đối xử với nhau mỗi ngày — bằng sự chân thành, bằng lòng hiếu khách và bằng một ánh mắt trìu mến. 

Chuyến đi khép lại, nhưng thôn Pha Đồng Tâm thì không khép cửa trong ký ức của tôi .Nơi ấy vẫn hiện lên rất rõ, rất thật, như một chốn có thể quay về bất cứ lúc nào — Và có lẽ, đó chính là ý nghĩa trọn vẹn nhất của hành trình này: đi xa để hiểu rằng, điều khiến con người gắn bó với một vùng đất không phải là những gì hào nhoáng, mà là những con người đã khiến mình thấy được trân trọng giữa cuộc đời nhiều đổi thay, vẫn còn đó những miền đất bình dị, nơi tình người luôn đi trước mọi điều tốt đẹp, cảm giác được đối xử bằng sự tử tế nguyên vẹn. Và đôi khi, chính từ những điều bình dị ấy, con người ta mới đủ đầy để tin, để thương và để bước tiếp trên hành trình đời mình.