Ta đến LangBiang
Đón Xuân cùng thôn bản
Cảm xúc thật ngỡ ngàng
Người bản làng yêu quý
LangBiang huyền bí
Cảnh sơn thủy bao la
Cồng, chiêng, sáo cùng hòa
Khúc ca đa sắc thái
Giữa đại ngàn hoang dại
Ngọn lửa hồng Tây Nguyên
K'Ho - Lạch - mọi miền
Tay nối liền nồng ấm
K'Lang tình sâu đậm
Thiên tình sử khắc tên
H' Biang duyên chặt bền
Suối Bạc - Vàng mát chảy
LangBiang thế đấy
Rời chân lòng luyến lưu
Đà Lạt xứ sương mù
Phố ngàn hoa thơ mộng!...
|
Bài thơ "Xuân Tây Nguyên…!" của tác giả Bành Nhân là một bản hành khúc tâm tình, nơi vẻ đẹp thiên nhiên và bề dày văn hóa giao thoa trong cảm xúc của người lữ khách. Không dùng những thủ pháp cách tân cầu kỳ, tác giả chọn thể thơ ngũ ngôn truyền thống với nhịp điệu dồn dập, khỏe khoắn như nhịp cồng chiêng vang vọng giữa đại ngàn. Vẻ đẹp đầu tiên của thi phẩm nằm ở tính nhạc và sắc màu văn hóa. Những thanh âm của "Cồng, chiêng, sáo" không chỉ là đạo cụ mà là linh hồn của bài thơ, gợi mở một không gian "đa sắc thái". Tác giả đã khéo léo đan cài các địa danh (LangBiang, Suối Bạc, Suối Vàng) và các dân tộc (K'Ho, Lạch) để tạo nên một bức tranh nhân văn nồng ấm. Điểm nhấn đặc sắc nhất chính là hình ảnh "Ngọn lửa hồng Tây Nguyên" – biểu tượng của sức sống diệu kỳ, nối liền những bàn tay và những tấm lòng giữa cái "hoang dại" của núi rừng. Hơn thế, bài thơ còn thành công khi khơi gợi được chiều sâu huyền thoại. Việc nhắc đến mối tình K'Lang và H'Biang giúp bài thơ thoát khỏi cái nhìn du ký thông thường để chạm vào mạch ngầm lịch sử. Dù kết thúc bằng sự "luyến lưu" của kẻ rời chân, bài thơ vẫn kịp đọng lại trong lòng độc giả một Tây Nguyên vừa hùng vĩ, vừa tình tứ. Đây là tiếng lòng chân thành, giản dị nhưng đầy sức nặng về tình yêu đất nước trong giai đoạn hiện nay. |