VĂN HOÁ NÔNG THÔN TRONG KỶ NGUYÊN VƯƠN MÌNH:

Không gian nông thôn - Nền tảng văn hóa cốt lõi trong tiến trình phát triển (Bài 01)

Trong tiến trình phát triển của dân tộc, nông thôn không chỉ đơn thuần là một thực thể địa lý hay một đơn vị hành chính, mà là địa hạt quy tụ hơn 60% dân số cả nước, nơi lưu giữ linh hồn và những di sản văn hóa vô giá của ông cha.

Trong tiến trình phát triển của dân tộc, nông thôn không chỉ đơn thuần là một thực thể địa lý hay một đơn vị hành chính, mà là địa hạt quy tụ hơn 60% dân số cả nước, nơi lưu giữ linh hồn và những di sản văn hóa vô giá của ông cha. Trong giai đoạn hiện nay, việc khẳng định nông thôn là nền tảng văn hóa cốt lõi không chỉ là yêu cầu bảo tồn mà là chiến lược chấn hưng văn hóa dân tộc. Sự hội tụ giữa giá trị truyền thống và tư duy hiện đại trong những năm gần đây đã tạo nên một hình thái xã hội mới, nơi khoảng cách giữa làng quê và thành thị đang dần được lấp đầy bằng những giá trị văn minh, định vị lại vị thế của nông thôn như một bệ đỡ vững chắc cho sự phát triển bền vững của quốc gia.

Vị thế chiến lược của nông thôn

Trong dòng chảy mãnh liệt của toàn cầu hóa, vị thế của nông thôn Việt Nam đang được xác lập lại bằng một tầm nhìn chiến lược đầy chiều sâu và mang tính thời đại. Giai đoạn hiện nay đánh dấu bước chuyển mình quan trọng, nơi tư duy về nông thôn đã thực sự thoát ly khỏi cái nhìn hạn hẹp về một khu vực "hậu phương" thuần túy hay một không gian lạc hậu cần được đô thị hóa máy móc. Sự thay đổi này không chỉ là một điều chỉnh về mặt chính sách, mà là sự thức tỉnh về giá trị nội sinh của dân tộc. Thực tế cho thấy, nông thôn không còn là đối tượng bị động của quá trình phát triển, mà đã trở thành chủ thể giữ vai trò cân bằng giữa sự hối hả của nền kinh tế thị trường và sự tĩnh tại bền bỉ của bản sắc văn hóa.

Nông thôn chính là mạch nguồn nuôi dưỡng bản sắc, là không gian tập trung phần lớn các di sản văn hóa phi vật thể và di tích lịch sử cấp quốc gia của dân tộc. Với đặc thù địa hạt chiếm dân số lớn, nông thôn nắm giữ "chìa khóa" cho sự ổn định xã hội và an ninh văn hóa của quốc gia trong những năm gần đây. Khi các giá trị tinh thần tại đô thị đôi khi bị rạn nứt bởi lối sống công nghiệp, thì chính không gian làng xã với các thiết chế truyền thống lại đóng vai trò là "màng lọc" tự nhiên, bảo vệ hệ giá trị cốt lõi trước những tác động tiêu cực của văn hóa ngoại lai. Đây chính là không gian sinh tồn của di sản, nơi các phong tục, tập quán và đạo lý của ông cha được thực hành sống động qua từng thế hệ, tạo nên một "bệ đỡ" vững chắc cho tâm thế của con người Việt Nam khi hội nhập quốc tế.

Sức mạnh nội sinh này đã được khẳng định rõ nét thông qua định hướng tại Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam. Tinh thần cốt lõi của Nghị quyết là xác lập nguyên tắc xây dựng văn hóa phải bắt đầu từ cơ sở, lấy cộng đồng làm chủ thể và coi trọng việc gìn giữ các giá trị truyền thống ngay trong lòng xã hội hiện đại. Nông thôn chính là nơi hiện thực hóa tầm nhìn đó một cách đầy đủ nhất thông qua việc khơi dậy sức sáng tạo của người nông dân. Sự hội tụ giữa truyền thống và hiện đại tại nông thôn trong bối cảnh hiện nay không phải là một sự lắp ghép khiên cưỡng, mà là một cuộc tiếp biến văn hóa đầy chủ động. Ở đó, tư duy hiện đại về quản trị và công nghệ được sử dụng như một công cụ để nâng tầm và lan tỏa các giá trị cũ, giúp di sản không bị đóng khung trong bảo tàng mà thực sự sống, thở và tạo ra giá trị mới cho đất nước.

Việc làm sâu sắc hơn nội hàm văn hóa nông thôn còn mang ý nghĩa bảo đảm một sự phát triển công bằng và bền vững. Khi khoảng cách giữa nông thôn và thành thị được thu hẹp về mặt tiện nghi nhưng vẫn duy trì được sự khác biệt về bản sắc, chúng ta sẽ tạo ra được những vùng quê đáng sống và đáng tự hào. Nông thôn không còn là nơi để người trẻ muốn dứt áo ra đi, mà trở thành mảnh đất của cơ hội khởi nghiệp dựa trên nền tảng kinh tế di sản. Đây chính là đích đến của đô thị hóa văn minh: một quá trình chuyển đổi nâng cao chất lượng sống nhưng vẫn bảo tồn vẹn nguyên linh hồn của làng xã, khẳng định vị thế của nông thôn là nền tảng văn hóa cốt lõi không thể thay thế trong tiến trình phát triển của dân tộc.

Thực trạng văn hóa nông thôn

Khách quan nhìn nhận thực trạng văn hóa nông thôn trong những năm gần đây, có thể thấy một bức tranh đa sắc với những mảng sáng tối đan xen. Nông thôn vẫn nắm giữ những hằng số văn hóa quý báu: tính cộng đồng bền chặt và đạo lý uống nước nhớ nguồn. Tuy nhiên, áp lực từ lối sống tiêu dùng thực dụng và quá trình đô thị hóa tự phát đang đặt di sản trước những thách thức nghiệt ngã.

Tại nhiều địa phương, kiến trúc làng quê bị xâm lấn bởi quá trình bê tông hóa, làm phai nhạt dần cảnh quan nhân văn vốn là linh hồn của làng xã Việt Nam. Một bộ phận giới trẻ dịch chuyển ra đô thị dẫn đến nguy cơ "trống rỗng văn hóa" tại các làng quê. Tình hình này đòi hỏi một kế hoạch chấn hưng văn hóa thực chất, dựa trên việc phát huy tối đa giá trị di sản mà ông cha để lại.

img-7770-1772673233.png
Không gian nông thôn, nền tảng cốt lõi trong tiến trình phát triển

Chặng đường 15 năm triển khai Chương trình mục tiêu quốc gia xây dựng nông thôn mới đã tạo ra những thay đổi mang tính bước ngoặt cho diện mạo làng quê Việt Nam. Theo số liệu tổng kết từ các cơ quan quản lý nhà nước, tính đến giai đoạn hiện nay, hơn 78% số xã trên cả nước đạt chuẩn nông thôn mới, thu nhập bình quân đầu người tại khu vực nông thôn tăng gấp 4,5 lần so với thời điểm khởi đầu. Những con số này không chỉ là biểu hiện của sự tăng trưởng kinh tế thuần túy. Đó là sự thu hẹp đáng kể về khoảng cách hưởng thụ văn hóa giữa nông thôn và thành thị.

Mối quan hệ giữa Nông thôn mới và Đô thị văn minh hiện nay là sự giao thoa tất yếu. Nông thôn cung cấp hệ sinh thái di sản và không gian sống xanh, trong khi đô thị cung cấp tiêu chuẩn quản trị hiện đại và dịch vụ chất lượng cao. Đô thị hóa nông thôn trong những năm gần đây đã hình thành nên những vùng quê đáng sống, nơi tiện nghi hiện đại vẫn hòa quyện mật thiết với nguồn cội văn hóa làng xã.

Sự tiếp biến giữa di sản truyền thống và tư duy hiện đại

Trong tiến trình phát triển của dân tộc, điểm nhấn rực rỡ nhất chính là sự hình thành và lan tỏa của tư duy kinh tế di sản, một khái niệm mới mẻ nhưng đầy sức mạnh được hiện thực hóa qua các mô hình phát triển bền vững. Khi di sản truyền thống của ông cha không còn bị xem là những hiện vật tĩnh lặng trong bảo tàng mà được soi chiếu dưới tư duy quản trị hiện đại, nó đã tạo ra những giá trị gia tăng vượt bậc cho cộng đồng cả về vật chất lẫn tinh thần.

Điển hình rõ nét nhất chính là Chương trình Mỗi xã một sản phẩm (OCOP), nơi những câu chuyện văn hóa bản địa, những kỹ nghệ thủ công xưa cũ được thổi hồn bằng công nghệ đóng gói, chuẩn hóa chất lượng và chiến lược tiếp thị chuyên nghiệp. Tại đây, văn hóa bản địa đã thực sự trở thành động lực phát triển kinh tế trực tiếp, biến những tài nguyên nhân văn thành sinh kế bền vững cho người dân. Kỹ thuật tiên tiến không còn đối đầu với truyền thống mà đóng vai trò phụng sự, giúp bảo tồn bản sắc một cách khoa học và hiệu quả hơn. Qua đó, văn hóa đã rũ bỏ tính chất tĩnh tại để trở thành một sức mạnh sống động, giúp người nông dân tự tin khẳng định vị thế chủ thể, là người nắm giữ vận mệnh và sự hưng thịnh của làng quê mình trong giai đoạn phát triển mới.

Để nông thôn thực sự trở thành bệ đỡ vững chắc cho quốc gia, sự phối hợp nhịp nhàng giữa các cơ quan quản lý và cộng đồng dân cư theo một lộ trình bài bản là điều kiện tiên quyết mang tính sống còn. Chúng ta cần xác lập một nhận thức thống nhất rằng hiện đại hóa không bao giờ đồng nghĩa với việc xóa bỏ bản sắc hay "san phẳng" các giá trị đặc thù. Ngược lại, quá trình này phải đi đôi với việc xây dựng các thiết chế văn hóa tự quản vững mạnh, nơi cộng đồng được trao quyền và nâng cao ý thức trách nhiệm đối với nguồn cội.

Bài học đắt giá rút ra từ thực tiễn trong những năm gần đây đã khẳng định rất rõ ràng: Chỉ những mô hình phát triển dựa trên nền tảng tôn trọng sâu sắc đặc thù văn hóa địa phương mới có khả năng bám rễ sâu vào đời sống và có sức lan tỏa bền vững. Sự phối hợp liên ngành này không chỉ dừng lại ở các chính sách kinh tế mà phải hướng tới việc bồi đắp tâm hồn, tạo ra môi trường để người dân tự hào và sống được bằng chính vốn văn hóa thiêng liêng của quê hương mình.

img-7773-1772672819.jpeg
Nhà báo Vương Xuân Nguyên, Viện trưởng Viện Kinh tế, Văn hoá và Nghệ thuật. 

Khép lại hành trình 15 năm xây dựng nông thôn mới và hướng tới tầm nhìn tương lai, nông thôn Việt Nam đang khẳng định vị thế là không gian kiến tạo những giá trị mới chứ không chỉ là nơi lưu giữ những ký ức của quá khứ. Đây là địa hạt quan trọng nhất để thử nghiệm và chứng minh cho sự thành công của mô hình phát triển hài hòa giữa truyền thống và hiện đại. Sức mạnh của dân tộc trong bối cảnh hiện nay nằm chính ở sự vững chãi của nền tảng văn hóa nông thôn – một "mỏ neo" tinh thần giúp chúng ta không bị hòa tan giữa dòng xoáy toàn cầu. Khi những kinh nghiệm quý báu của ông cha hội tụ cùng tư duy quản trị thông minh và nhạy bén của thời đại, chúng ta sẽ tạo ra một sức mạnh nội sinh vô hạn. Sức mạnh đó chính là động lực để nông thôn Việt Nam vươn mình, trở thành biểu tượng của một dân tộc văn minh, giàu bản sắc và luôn kiên định trên hành trình chinh phục những đỉnh cao mới của nhân loại.

Kết luận

Như vậy, không gian nông thôn không chỉ đóng vai trò là kho tàng lưu giữ quá khứ mà còn là bệ phóng quan trọng cho tương lai của dân tộc. Thực hiện định hướng từ Nghị quyết số 80-NQ/TW, chúng ta đang kiến tạo một hệ sinh thái nông thôn nơi tri thức hiện đại phụng sự cho việc bảo tồn các giá trị của ông cha. Việc thu hẹp khoảng cách nông thôn - thành thị bằng các giá trị văn minh chính là chìa khóa để bảo vệ bản sắc quốc gia trước áp lực của thời đại.

Nông thôn Việt Nam không trở thành một bản sao của đô thị, mà là một thực thể độc lập, giàu bản sắc, đóng vai trò là "mỏ neo" tinh thần và sức mạnh nội sinh vô hạn. Với tâm thế vững vàng đó, dân tộc ta đang bước vào giai đoạn phát triển mới với niềm tin về một Việt Nam hiện đại nhưng vẫn vẹn nguyên hồn cốt quê hương, để nông thôn mãi là mạch nguồn nuôi dưỡng khát vọng vươn tầm.