Tây Ninh: Lời giải cho bài toán nâng cao giá trị nông sản từ mô hình liên kết "kiềng ba chân"

Trong bối cảnh hiện nay, việc chuyển đổi từ tư duy sản xuất nông nghiệp sang kinh tế nông nghiệp đang trở thành yêu cầu cấp thiết để khẳng định vị thế của nông sản Việt trên thị trường. Thực tiễn tại tỉnh Tây Ninh đã minh chứng rõ nét cho sự chuyển dịch mạnh mẽ từ mô hình canh tác truyền thống, manh mún sang phương thức sản xuất hiện đại, nơi mà cơ giới hóa và công nghệ cao đóng vai trò là động lực then chốt.

Việc đưa máy móc, thiết bị tiên tiến vào đồng ruộng không chỉ giúp tối ưu hóa chi phí nhân công mà còn là đòn bẩy thúc đẩy hiện đại hóa toàn diện bộ mặt nông thôn. Hiệu quả thực chứng cho thấy các mô hình liên kết sản xuất đã mang lại giá trị kinh tế vượt trội với giá bán nông sản cao hơn hẳn so với canh tác tự phát, đồng thời đảm bảo đầu ra ổn định thông qua hệ thống hợp đồng bao tiêu chặt chẽ. Về mặt sinh học và xã hội, sự thay đổi này giúp giảm thiểu đáng kể lượng phân bón hóa học, hướng tới các tiêu chuẩn xanh như VietGAP hay GlobalGAP, giúp người nông dân từ vị thế thụ động trở thành những chủ thể làm chủ tri thức và công nghệ trong chuỗi giá trị khép kín.

3856073273312735772-1774738820.jpg

Người dân xã Dương Minh Châu, tỉnh Tây Ninh áp dụng cơ giới hóa trong sản xuất ở vùng đất bán cạn ven hồ Dầu Tiếng.

Sự thành công này hoàn toàn nhất quán với hệ thống lý luận về nông nghiệp tuần hoàn và mục tiêu phát triển phát thải thấp (Net Zero) mà Chính phủ đang quyết liệt theo đuổi. Đây chính là sự cụ thể hóa các quyết sách lớn từ Nghị quyết của Trung ương và Chiến lược phát triển nông nghiệp, nông thôn bền vững của Thủ tướng Chính phủ. Bài học kinh nghiệm quý giá được đúc kết từ thực tế chính là việc thiết lập vững chắc mối quan hệ giữa nhà nước, nhà nông và doanh nghiệp. Trong đó, tri thức hóa nông dân là nền tảng gốc rễ, kinh tế tập thể thông qua các hợp tác xã đóng vai trò bệ đỡ trung tâm để quy chuẩn hóa quy trình, và sự đồng hành của doanh nghiệp là điều kiện cần để đưa sản phẩm thâm nhập sâu vào các phân khúc thị trường cao cấp.

Để duy trì đà tăng trưởng và bứt phá trong những năm gần đây, hệ thống giải pháp cần tập trung vào việc hoàn thiện hạ tầng logistics nông nghiệp, đặc biệt là hệ thống kho bãi bảo quản và chế biến sâu ngay tại vùng nguyên liệu nhằm gia tăng giá trị thặng dư. Đồng thời, Bộ Nông nghiệp và Môi trường cần tiếp tục tham mưu các gói tín dụng ưu đãi, thúc đẩy "khuyến nông số" để hỗ trợ người dân tiếp cận các sàn thương mại điện tử và truy xuất nguồn gốc minh bạch. Một vấn đề phản biện quan trọng cần đặt ra là khả năng thích ứng của nông sản nội địa trước các hàng rào kỹ thuật về dấu chân carbon của thế giới. Hướng giải quyết căn cơ chính là chủ động xây dựng hệ thống chứng nhận tín chỉ carbon, biến các nỗ lực giảm phát thải thành lợi thế cạnh tranh trực tiếp. Tầm nhìn này không chỉ dừng lại ở việc bán nông sản thuần túy mà còn là xuất khẩu những giá trị bền vững, giúp nông nghiệp Việt Nam hòa nhịp cùng dòng chảy của chuỗi giá trị toàn cầu.