Trước thềm năm mới - lời thì thầm với người về hưu

Có một khoảnh khắc rất đặc biệt, khi năm cũ chưa kịp khép lại, năm mới chưa kịp mở ra. Người Việt mình hay gọi đó là “trước thềm năm mới”.

Đó không chỉ là thời khắc của pháo hoa, của lời chúc.

Đó là thời khắc của lặng nhìn.

Với người đang đi giữa bộn bề công việc, trước thềm năm mới là một cái thở dài nhẹ nhõm. Nhưng với người đã về hưu, trước thềm năm mới lại là một nhịp lắng sâu hơn.

Về hưu - không phải dừng lại, mà đổi vai

Nhiều người từng nói vui: “Về hưu là hết việc”.

Nhưng thật ra, về hưu là hết một vai, để bắt đầu một vai khác.

Nếu cuộc đời là một cánh đồng, thì tuổi trẻ là mùa gieo, trung niên là mùa gặt, còn tuổi hưu trí là mùa chọn hạt giống.

Người về hưu không còn đứng ở tuyến đầu quyết định. Nhưng lại đứng ở vị trí đặc biệt: người giữ ký ức, người giữ kinh nghiệm, người giữ nếp nhà.

Trước thềm năm mới, khi ngồi nhìn con cháu sum vầy, có thể tự hỏi:

Năm qua mình đã trao lại điều gì?

Kinh nghiệm có được kể lại không?

Giá trị sống có được truyền đi không?

Mùa xuân của người về hưu

Cây lúa khi chín thường cúi đầu.

Con người khi trải đủ nắng gió cũng trở nên điềm tĩnh.

Tuổi hưu trí không phải mùa đông.

Đó là mùa thu hoạch nội tâm.

Trước thềm năm mới, người về hưu có thể không còn bận rộn sổ sách, hợp đồng, kế hoạch. Nhưng lại có thời gian cho:

Một buổi đọc sách chậm rãi

– Một buổi trò chuyện với cháu nhỏ

– Một chuyến về quê cũ

– Một việc thiện âm thầm

Nếu tuổi trẻ hỏi “mình sẽ làm được gì?”, thì tuổi hưu hỏi “mình sẽ để lại điều gì?”. Đó là câu hỏi đẹp nhất của một đời người.

Không gian mới của tuổi hưu

Ngày xưa, người ta nghĩ về hưu là nghỉ ngơi.

Hôm nay, nhiều người chọn về hưu là tái khởi động.

Có người tham gia câu lạc bộ cộng đồng.

Có người mở lớp truyền nghề.

Có người trồng vườn sạch.

Có người viết hồi ký.

Về hưu không có nghĩa là đứng ngoài xã hội.

Về hưu có thể là bước sang một không gian phát triển mới, nơi kinh nghiệm trở thành vốn liếng quý giá nhất.

Trước thềm năm mới, có thể đặt cho mình một lời hứa giản dị:

– Mỗi tháng đọc một cuốn sách.

– Mỗi tuần dành thời gian cho cháu.

– Mỗi năm làm một việc có ích cho cộng đồng.

Không cần lớn lao. Chỉ cần đều đặn.

Triết lý “trước thềm” dành cho người đã đi qua nhiều mùa

“Trước thềm” không phải là kết thúc.

“Trước thềm” là điểm chuyển giao.

Người trẻ đứng trước thềm với khát vọng.

Người về hưu đứng trước thềm với sự thấu hiểu.

Có một giá trị rất lớn mà xã hội đôi khi quên mất: Đó là sự từng trải.

Một lời khuyên đúng lúc có thể thay đổi một đời người.

Một câu chuyện kể lại có thể giữ được một truyền thống.

Người về hưu chính là cây cổ thụ trong khu vườn gia đình và cộng đồng.

Không còn đua với gió. Nhưng che bóng mát cho bao người.

Năm mới - cam kết thầm lặng

Trước thềm năm mới, không cần những kế hoạch dày đặc.

Chỉ cần một cam kết:

Sống chậm hơn - nhưng sâu hơn.

Nói ít hơn - nhưng ấm hơn.

Làm ít việc lớn - nhưng nhiều việc có ý nghĩa.

Nếu tuổi trẻ là ngọn lửa, thì tuổi hưu là ánh đèn.

Ngọn lửa rực rỡ.

Ánh đèn bền bỉ.

Năm mới đến rồi. Với người về hưu, đó không phải là đếm thêm một tuổi. Mà là thêm một mùa để trao đi sự bình an, kinh nghiệm và lòng bao dung.

Trước thềm năm mới, có thể mỉm cười nhẹ:

Một chặng đường đã đi qua.

Một chặng đường khác đang mở ra.

Và trong sự tĩnh lặng ấy, mùa xuân không chỉ ở ngoài hiên, mùa xuân ở ngay trong lòng người đã đi qua đủ nắng mưa của cuộc đời.