TRƯỜNG SA TRONG TRÁI TIM NGƯỜI VIỆT: (Kỳ 08)

Hồn quê đất Việt giữa Trường Sa

Giữa muôn trùng sóng nước Thái Bình Dương, có một Việt Nam hiện lên đầy kiêu hãnh không chỉ bởi những pháo đài thép mà bởi hình hài của những "ngôi làng biển" thân thương. Trường Sa hôm nay, trong nhịp sống của năm 2026, là nơi lá cờ Tổ quốc kiêu hãnh tung bay giữa mặn mòi gió muối, nơi tiếng chuông chùa thanh tịnh hòa cùng tiếng Quốc ca hùng tráng mỗi sớm mai.

Đó là một không gian văn hóa thấm đẫm hồn cốt dân tộc, nơi ta bắt gặp hình tượng Bác Hồ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp giữa lớp học trẻ thơ và những vườn rau mướt mát. Tất cả kết tinh thành một điểm chạm thiêng liêng, khẳng định rằng dù ở đất liền hay khơi xa, trái tim người Việt vẫn luôn đập chung một nhịp đập chủ quyền, một nhịp đập của "Làng" nơi đầu sóng ngọn gió.

Khi đảo đá hóa thân thành "nhà" và linh hồn dân tộc dưới bóng cờ kiêu hãnh. Trường Sa trong ký ức của mỗi người Việt Nam không còn là những tọa độ địa lý khô khan hay những hòn đảo xa xôi giữa biển khơi mù mịt bão tố. Nơi đây đã thực sự trở thành một phần máu thịt, một "ngôi làng" thân thuộc mà bất cứ ai khi đặt chân đến cũng cảm nhận được hơi ấm của đất mẹ.

Hình ảnh đầu tiên chạm vào trái tim mỗi người chính là lá cờ Tổ quốc đỏ tươi với ngôi sao vàng năm cánh phấp phới tung bay trên đỉnh cột mốc chủ quyền. Trong cái nắng chói chang và gió biển ào ạt, hình ảnh ấy không chỉ là ký hiệu hành chính mà là biểu tượng của niềm kiêu hãnh dân tộc tột cùng. Dù là người Việt ở đất liền, hải đảo hay bất cứ đâu trên hành tinh này, màu đỏ thắm ấy giữa trùng khơi luôn khiến niềm tự hào dâng trào mãnh liệt.

Mỗi sớm bình minh, khi ánh mặt trời nhuộm hồng mặt biển, âm vang của bản Quốc ca lại bừng lên dõng dạc. Tiếng hát của các chiến sĩ hòa cùng tiếng sóng vỗ vào kè đá tạo nên một khoảnh khắc lắng đọng đến nghẹt thở. Ở nơi đầu sóng ngọn gió, Quốc ca chính là lời thề sắt son gìn giữ từng hạt cát, từng sải biển mà tổ tiên đã dày công khai phá. Sự hiện diện của lá cờ và tiếng hát vang vọng chính là sợi dây vô hình thắt chặt tình nghĩa giữa đất liền và đảo xa, biến Trường Sa thành một ngôi làng Việt Nam thực thụ, nơi sự sống và chủ quyền hòa quyện làm một.

Giữa mênh mông sóng nước, chín ngôi chùa trên quần đảo Trường Sa hiện lên với vẻ đẹp thuần khiết của kiến trúc gỗ Việt truyền thống. Mái ngói vảy rồng đỏ thắm, cong vút kiêu hãnh hướng về phía Tây, hướng của đất mẹ ngàn năm văn hiến. Ngôi chùa ở Trường Sa không chỉ là nơi thờ tự, mà là một không gian văn hóa đặc biệt, nơi gìn giữ những hồn cốt dân tộc vốn đã hằn sâu trong tiềm thức của mỗi người con đất Việt từ thuở còn nằm nôi. Tiếng chuông chùa ngân vang mang theo đa tầng ý nghĩa: đó là sự trấn tĩnh cho tâm hồn trước sóng gió, là lời cầu nguyện thành kính cho quốc thái dân an, và là sợi dây liên kết với bến nước, sân đình thân thuộc.

Đứng trước những pho tượng Phật uy nghiêm giữa làn khói hương trầm, mỗi người đều bắt gặp lại những khoảnh khắc thanh bình như chính trong cuộc sống đời thường ở đất liền. Ngôi chùa là nơi ngư dân ghé chân cầu cho "biển lặng, lưới đầy", là nơi chiến sĩ trẻ tìm thấy sự tĩnh tại và sức mạnh tinh thần to lớn. Những mái chùa ấy không chỉ gợi ra miền ký ức thân thương mà còn thể hiện sự gắn kết máu thịt với quê nhà. Trường Sa khi ấy trở thành một điểm tựa tâm linh vững chãi, nơi mỗi người có thể gửi gắm những thầm kín buồn vui và khát vọng hòa bình. Chính không gian này đã biến mỗi đảo đá thành một thánh đường của đức tin và lòng yêu nước, nơi văn hóa dân tộc bừng sáng giữa trùng khơi mặn chát.

Sự thiêng liêng của Trường Sa còn được kết tinh qua hình tượng Bác Hồ và Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Tại các đảo, tượng Bác Hồ tươi cười và Công viên Đại tướng Võ Nguyên Giáp không chỉ là công trình tưởng niệm mà là những "điểm chạm" lịch sử đầy xúc động. Nhìn hình bóng Bác và vị Anh cả của Quân đội nhân dân Việt Nam giữa nắng gió khơi xa, quân dân như thấy được sự hiện diện của những người cha đang trực tiếp dõi theo, che chở cho từng bước chân giữ biển. Hình ảnh ấy có sức mạnh cảm hóa lạ kỳ, truyền thêm ý chí kiên định cho những đôi tay đang chắc tay súng bảo vệ chủ quyền.

Dưới bóng mát của lòng biết ơn ấy là tiếng trẻ thơ đọc bài "A, B, C..." vang lên trong veo từ những lớp học nhỏ nằm dưới bóng cây bàng vuông. Những đứa trẻ sinh ra giữa tiếng sóng chính là những "công dân nhỏ tuổi" viết tiếp bài thơ chủ quyền bằng sự hồn nhiên và trí tuệ. Các thầy giáo không chỉ dạy con chữ mà còn dạy về giá trị của lá cờ Tổ quốc, về những tấm gương hy sinh lẫm liệt của tiền nhân. Lớp học bên bờ sóng xóa tan vẻ tĩnh mịch của đại dương, thay vào đó là nhịp sống hối hả, tươi vui của một làng quê đang từng ngày đổi mới. Sự hiện diện của trẻ thơ là minh chứng sống động nhất cho tương lai của Tổ quốc được ươm mầm ngay nơi tiền tiêu.

Trường Sa năm 2026 chứng kiến cuộc "cách mạng xanh" vĩ đại trên cát san hô mặn chát. Những vườn rau muống, mồng tơi xanh mướt là kết quả của sự chắt chiu từng giọt nước ngọt từ đất mẹ xa xôi. Màu xanh ấy là hình ảnh mộc mạc nhất của làng quê Việt hiện hữu giữa đại dương. Trường Sa còn là một "làng hoa" rực rỡ với những giàn hoa giấy kiêu hãnh dưới nắng gắt. Những nhành hoa lan mang hương vị núi rừng cũng được chăm sóc tỉ mỉ, gợi nhớ về những triền núi xa xăm, xóa nhòa khoảng cách giữa rừng và biển.

Thanh âm của sự sống còn được gọi về từ tiếng chim hót lảnh lót. Chim bồ câu gù lưng trên mái nhà, hải âu chao liệng và tiếng chim máy chèo ríu rít trong những bụi phong ba tạo nên một không gian điền viên viên mãn. Tiếng chim hót làm người nghe ngỡ như đang ngồi giữa một khu vườn quê ở đất liền, nơi tuổi thơ được tắm mình trong sắc xanh đồng nội. Những thanh âm ấy làm vơi đi nỗi nhớ, làm cho Trường Sa thêm phần thân thuộc. Điểm xuyết trong bức tranh ấy là tiếng cười rộn rã của ngư dân, tiếng hát giao lưu văn nghệ dưới ánh đèn năng lượng mặt trời. Tất cả hòa quyện lại tạo nên một bản sonata của lòng người, nơi mỗi cá nhân đều thấy một phần Việt Nam thân thuộc ngay tại nơi đầu sóng ngọn gió này.

Hồn quê Trường Sa, tầm vóc vĩnh cửu và sự gắn kết máu thịt với dân tộc biển là một khái niệm vừa thiêng liêng vừa bình dị, được dệt nên từ màu đỏ thắm của lá cờ, nhịp hùng tráng của bản Quốc ca và sự tĩnh tại trong tiếng chuông chùa. Trường Sa không còn là nơi xa xôi, mà đã hóa thân thành ngôi nhà thân thương của mỗi người Việt Nam. Việc duy trì những làng quê trên biển gắn liền với hình tượng lãnh tụ và các thiết chế văn hóa truyền thống chính là cách chúng ta thực thi chủ quyền bền vững và nhân văn nhất. Mỗi mầm rau xanh, mỗi tiếng chim hót hay hình ảnh tượng Đại tướng uy nghiêm đều khẳng định: Việt Nam là một dân tộc biển kiên cường. Giữ vững làng quê trên biển chính là giữ vững linh hồn Tổ quốc. Trường Sa mãi mãi là một phần của hồn Việt, hiên ngang và tỏa sáng giữa Thái Bình Dương xanh thẳm, là niềm kiêu hãnh vĩnh cửu của hôm nay và mai sau.